Sunday, May 2, 2010

VIETNAMESE AT HOME AND ABROAD UNITED AGAINST THE VIETNAMESE COMMUNIST PARTY IN MARKING 35 YRS AFTER BLACK APRIL 1975

.


VIETNAMESE AT HOME AND ABROAD UNITED AGAINST THE VIETNAMESE COMMUNIST PARTY IN MARKING 35 YRS AFTER BLACK APRIL 1975

On April 26, 2010, in the heart of Ha Noi, the banner of April 30th was inverted by the people, showing anger and distrust against the Communist Party of Vietnam:




On April 17, people from Nghe An, Ha Noi, demonstrated against the Communist Party of Vietnam.

Nhân dân Quê hương bác Hồ biểu tình chống Cộng Sản
17.04.2010


All around the Globe, Vietnamese condemned the Communist Party and want to dissolve the Communist Party of Vietnam.





"DOWN WITH COMMUNISM" !
"DOWN WITH COMMUNISM" !
"DOWN! DOWN! DOWN!" !


Eighty six millions of Vietnamese inside the country and Overseas Vietnamese denounce the Vietnamese Communist Party for its incompetence in leading the country over the last 35 years, illustrated by its cowardice in not protecting Vietnamese fishermen in Vietnamese territorial waters against armed Chinese Communist soldiers, its constant violations of the Vietnamese people’s human rights and citizen rights, and its severe failures in honoring the country’s constitution, failures to provide adequate living standards with sufficient income, shelters, social safety, health care, education, to its own citizens. More than that, the corrupted Vietnamese Communist Party has accepted a vassal role in obedience to the Chinese Communist Party, signed away Vietnamese land, territorial waters, mines, forest and other resources, even allowing Vietnamese women to be sold to the Chinese men in human trafficking. The insolvable corruptions among high ranking officers in the Vietnamese Communist Party have led to tremendous inequalities in Vietnam. The suppression of freedom of expression and freedom of religion has led to severe resentments and instability of society.

The Vietnamese at home and abroad urge Prime Minister Nguyen Tan Dung to step up to promote real independence for Vietnam by taking a stance against the Chinese Communist Party, denounce Communism, and taking the Vietnamese People toward an independent, free, democratic, prosperous era in alignment with the rest of the world, be a good team player with ASEAN, the United Nations, the European Union, the United States, Australia, Japan, India, and all international potential allies. Most importantly, the Vietnamese at home and abroad urge Prime Minister Nguyen Tan Dung to dissolve the Communist Party to close the deep conflicts among the small group of Vietnamese authorities and the ninety millions of Vietnamese at home and abroad.

Đại khối người Việt trong và ngoài nước tuyên bố bất tín nhiệm và đòi giải tán Đảng Cộng Sản Việt Nam vì sự bất lực của đảng này trong vai trò lãnh đạo đất nước suốt 35 năm qua. Điển hình là sự hèn nhát của đảng CSVN, không dám bảo vệ ngư dân Việt làm ăn trong lãnh hải của mình khi bị lính có vũ trang của Trung Cộng hiếp đáp, sự liên tục vi phạm nhân quyền và dân quyền của đảng CSVN, sự vi phạm trắng trợn Hiến Pháp của đảng CSVN. Đảng CSVN đã không đem đến cho người dân đủ miếng cơm, manh áo, mái nhà, an sinh xã hội, y tế, giáo dục, những căn bản tối thiểu của đời sống. Hơn thế nữa, đảng CSVN đã ngậm miệng ăn tiền, chấp thuận vai trò chư hầu cho Cộng Sản Trung Quốc, ký dâng đất, biển, mỏ, rừng, và nhiều tài nguyên khác cho Trung Cộng khai thác, ngay cả đồng lòng buôn dân, bán phụ nữ Việt sang Trung Hoa Lục Địa làm nô lệ tình dục. Thêm vào đó, quốc nạn tham nhũng gây ra từ các quan chức cao cấp trong Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam, tạo thành một hệ thống ký sinh khổng lồ hút máu xương dân Việt đến cạn kiệt, tạo hố bất công và chênh lệch giàu nghèo không san bằng nổi tại Việt Nam. Sự ngăn cấm tự do ngôn luận và đàn áp tự do tôn giáo đã tạo nhiều phẫn uất và gây nhiều xáo trộn trong xã hội vì nó tiếp tay dung túng cho thiểu số cầm quyền tiếp tục đưa đất nước xuống vực thẳm.

Đại Khối người Việt trong và ngoài nước khuyến cáo và thúc giục Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng hãy mau chóng cải tổ, khẳng định thế đứng độc lập với Đảng Cộng Sản Trung Quốc, bằng cách giải tán Đảng Cộng Sản Việt Nam, hầu đưa dân Việt đến độc lập, tự do, dân chủ, thịnh vượng thật sự, chung vai sát cánh với mọi quốc gia không Cộng Sản khác trên thế giới, như các nước trong khối ASEAN, Liên Hiệp Quốc, Liên Hiệp Âu Châu, Hiệp Chủng Quốc, Nga, Úc, Nhật Bản, Nam Hàn, Ấn Độ, và nhiều đồng minh khác của thế giới tự do. Quan trọng hơn hết, Đại Khối Việt trong và ngoài nước yêu cầu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng giải tán Đảng Cộng Sản Việt Nam để hóa giải mọi xung đột, mâu thuẫn sâu đậm giữa thiểu số cầm quyền trong Bộ Chính Trị CSVN và trên 90 triệu dân Việt trong và ngoài nước.

ĐẠI KHỐI VIỆT




http://www.vietnamexodus.org/vne0508/index.php

Westminster : Tổ chức Lễ Tưởng Niệm Tháng Tư Ðen long trọng tại Tượng Ðài Chiến Sĩ Việt-Mỹ


Úc Châu: Biểu tình ngày quốc hận 30/04

Lễ Đặt Vòng Hoa Tưởng Niệm Tại Tương Đài NNCS 30/4/2010

Le Truy Dieu.mpg

Quốc Hận 2010 tại Hoa Thịnh Đốn




HTĐ: Tưởng niệm Quốc Hận 30/4

Tuyết Mai

Ngày 30 Tháng Tư là ngày đau buồn, đen tối trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Biết bao nhiêu người đã hy sinh để bảo vệ chính nghĩa quốc gia, hằng triệu người bị chết thê thảm trong rừng sâu, trên biển cả trên đường đi tìm tự do. Để tưởng niệm 35 năm đất nước bị rơi vào tay CS, để tưởng niệm những anh hùng liệt nữ đã hy sinh cho Tổ Quốc và để tưởng niệm những đồng bào đã hy sinh trên đường tìm Tự Do, Cộng Đồng VN vùng Washington, D.C., MD& VA phối hợp cùng Liên Hội Cựu Chiến sĩ VNCH vùng HTĐ và Phụ Cận đã tổ chức Lễ Truy Điệu những anh hùng, liệt nữ VNCH tại kỳ đài Trung Tâm Thương Mại Eden tối 30 Tháng Tư, 2010 và cũng tại kỳ đài này ngày hôm sau, vào lúc 12 giờ trưa ngày 1 Tháng 5, có Lễ thượng kỳ,( cờ vàng VNCH đã treo r ủ ở nửa cột cờ một tuần trước). Sau đó đồng hương biểu tình trước Toà Đại Sứ Trung Cộng, trước Tòa Đại Sứ CSVN ở Washington, D.C. và đặt vòng hoa tại Đài tưởng niệm Việt Nam Memorial (tưởng niệm những chiến sĩ HK đã hy sinh bảo vệ Miền Nam VN)

Lễ truy điệu do Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH phụ trách, được tổ chức vô cùng trang nghiêm, với sự hiện diện của nhiều vị lãnh đạo tinh thần, đại diện các tôn giáo như Công Giáo có Linh Mục Nguyễn Đức Vượng, LM Vũ Ngọc An; Tin Lành c ó Mục sư Huỳnh Minh Mẫn; Phật giáo có Thầy Thích TâmThọ, Thầy Thích Trí Tuệ; Đạo Cao Đài có Giáo hữu Thái Trịnh Thanh Giáo hữu Thượng trung Thanh; Phật Giáo Hòa Hảo có Tu sĩ Phạm Phú Hữu, Ông Phan Văn Bề cùng sự hiện diện của đại diện nhiều hội đoàn, đoàn thể chính trị và trên ba trăm đồng hương tham dự.

Ở kỳ đài có bàn thờ Tổ Quốc với hương đèn hoa quả, khói hương nghi ngút và di ảnh của những vị tướng lãnh đã tuẫn tiết như Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, Thiếu Tướng Phạm Văn Phú, Thiếu Tướng Lê Văn Hưng, Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ, Chuẩn Tứơng Trần văn Hai, Đạị Tá Hồ Ngọc Cẫn, Trung Tá NguyễnVăn Long . Trước bàn thờ có hai cựu quân nhân trong quân phục đứng nghiêm chào. Bên trái bàn thờ có nhiều phụ nữ VN trong áo dài vàng và choàng khăn màu cờ VNCH. Bên phải có các chị phu nhân của CSVSQ Thủ Đức trong Áo dài xanh dương và khăn vành màu xanh. Hai bên lễ đài có nhiều cựu quân nhân mặc quân phục Hải Lục Không Quân, làm cho không khí buổi lễ truy điệu thêm phần long trọng.

Đặc biệt trong buổi lễ truy điệu này có Ông Jacob, Nguyên Hạm Trưởng Chiến hạm USS Kirk, đã cứu giúp hơn ba chục ngàn người VN tỵ nạn trên biển Đông, khi CSVN chiếm Miền Nam năm 1975.

Chương trình được điều hợp bởi MC Đào Hiếu Thảo. Mở đầu với toán Quốc Quân kỳ, uy nghiêm tiến vào vị trí hành lễ theo khẩu lệnh của Chiến hữu TQLC Trần Trấn Quốc. Sau lễ chào quốc kỳ HK là VNCH.

Sau đó Ông Đoàn Hữu Định, Chủ Tịch Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH vùng HTD và phụ cận cử hành nghi lễ đặt Quân kỳ TTM/QLVNCH trên giá cờ bên c ạnh bàn thờ. Kế đến Ông Chủ Tịch CĐ HTĐ, MD&VA và Ông Đoàn Hữu Định đặt tràng hoa, là những hoa tươi kết hình màu cờ vàng ba sọc đỏ, trước bàn thờ Tổ Quốc.

Tiếp theo chương trình là lễ niệm hương, Ông Đỗ Hồng Anh , Ông Đoàn Hữu Định và quý vị đại diện các tôn giáo dâng hương lên bàn thờ Tổ Quốc và cầu nguyện cho anh linh của những anh hung, liệt nữ đã hy sinh cho Tổ Quốc, hy sinh trong các trại tù CS và trên đường đi tìm Tự Do. Ông Nguyễn VănThìn đọc Văn Tế trong tiếng chiêng trống ngân vang . Cờ vàng nhẹ bay trong gió, không khí lặng yên, rất cảm động. Hồn thiêng sông núi như n ư ơng theo hương khói, và lời cầu nguyện, phản phất đâu đây, chứng giám cho lòng thành của những đứa con nước Việt dù xa quê hương ngàn dặm vẫn luôn hướng về quê cha, đất tổ, luôn tưởng nhớ về nhũng anh hùng, tử sĩ đã vị quốc vong thân, và đồng bào bị tử nạn oan khiên trên đường vượt biên, vượt biển, tỵ nạn CS.

Trong dịp này Ông CT C Đ/HTY Đ, MD&VA Đỗ Hồng Anh phát biểu, noi gương Anh hùng Hoàng Diệu, noi gương Anh hùng Phan Thanh Giản nhiều vị tướng lãnh và nhiều chiến sĩ vô danh đã tuẫn tiết hy sinh, quyết không để rơi vào tay giặc và một mặt để phản đối sự bức tử của đồng minh tráo trở. Chúng ta chưa bao giờ thất bại, chưa bao giờ thua CS. Quân Đội VN CH vẫn là một Quân Đội hùng mạnh nhất Đông Nam Á. Người chiến sĩ VNCH là những chiến sĩ kiêu hùng nhất thế giới. Tinh thần đó vẫn tiếp tục sau ba mươi lăm năm đất nước chúng ta bị rơi vào tay CSVN. Cho tới hôm nay tinh thần đó vẫn kiên cường, chúng ta vẫn tiếp tục đấu tranh vì tự do, dân chủ và nhân quyền. Gần đây chúng ta đã tiến hành ba cuộc biều tình, thành công mỹ mãn, đã khiến cho tên đầu xỏ của CSVN Nguyễn Tấn Dũng, phải chui vào cửa sau khách sạn, không dám chường mặt đối diện với cờ vàng chính nghĩa của chúng ta.

Hôm nay đây, chúng ta nghiên mình tưởng niệm những vị anh hùng tử sĩ đã hy sinh để bào vệ chúng ta, để bảo vệ miền Nam Tự Do và những anh hùng đã tuẫn tiết để bảo toàn thanh danh, không để không rơi vào tay giặc. Chúng ta cũng nên noi gương tinh thần đó, noi gương khí tiết đó để tiếp tục đấu tranh cho đến khi đạt tới thắng lợi cuối cùng, để một ngày không xa chúng ta giải thể chế độ CS, lá cờ đỏ sao vàng sẽ bị vất vào thùng rác của lịch sử và chùng ta mang lại Tự Do, Dân Chủ, cho đồng bào của chúng ta.

Sau đó Ông Đoàn Hữu Định được mời lên phát biểu, Ông Định hỏi, ba mươi lăm năm qua, sau khi chiếm miền Nam, CSVN đã làm được gì cho đất nước? Chúng ta đã thấy, ngừơi dân mất đầt, dân oan mất nhà, ngư dân mất biển, người sắc tộc mất rừng, tôn giáo bị đàn áp, tiếng nói dân chủ bị kiềm hãm, xã hội lụng bại, CSVN nhu nhược trưóc sự lấn lướt của Trung Cộng. Nhìn lại những tan thương mà CSVN đã gieo cho nhân dân VN, tưởng niệm ngày Quốc hận 30/4 hôm nay chúng ta cầu xin cho anh linh của những anh hùng tử sĩ, của những đồng bào hy sinh trong chiến cuộc và trên đường đi tìm tự do được siêu thoát.. Trong không khí linh thiêng của đêm nay, chúng ta quyết đốt lên một ngọn lửa để soi sáng niềm tin, một ngày hồi hương không xa, sạch bóng CS tham ô, buôn dân bán nước.

Lần lượt quý vị đại diện tôn giáo được mời lên phát biểu. Đặc biệt Nguyên Hạm trưởng USS Kirk, Ông Jacob cho biết ông rất vinh dự đựơc mời dự lễ tưởng niệm rất cảm động này. Ông nhắc lại chiến hạm USS Kirk đã cứu giúp 30 tàu Hải Quân VN với khoảng 30 ngàn người VN tỵ nạn CS tới Subic Bay. Ông Jan Herman đã dựng lại tất cả sự việc cứu vớt này thành một phim tài liệu. Tới ngày 10 Tháng 7 sẽ có cuộc hội ngộ của những người cứu vớt đó ở Springfield, VA . Họ sẽ chiếu phim tài liệu đó. Nếu ngừơi VN nào có thể, thì đến chung vui với họ.

Theo sau là chương trình văn nghệ đấu tranh. Đặc biệt có Hoàng Tường đến từ Texas, được vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt với nhạc phẩm “Lá cờ Thiêng”. Long Đặng, sinh viên George Mason Univ., lần đầu tiên thế hệ trẻ tham gia sinh hoạt văn nghệ CĐ, được tán thưởng vang dội. Ngoài ra cũng có Thùy Lan cũng là sinh viên trẻ tham dự đêm văn nghệ, hát rất truyền cảm Năm nay chương trình văn nghệ rất hấp dẫn, m ới lạ với màn hoạt cảnh “Hội Nghị Diên Hồng” và “Em Lê Thị Công Nhân” do các Bà mẹ VN vùng HTĐ đóng góp. Chương trình văn nghệ đựơc chấm dứt lúc 11 giờ đêm.

Sinh hoạt Tưởng Niệm 35 năm Quốc Hận được tiếp nối qua ngày hôm sau, 1 Tháng 5, 2010. Có lễ thượng kỳ ở Eden Center lúc 12 giờ trưa với gần hai trăm người tham dự. Sau đó có xe buýt đưa đi biều tình ở Toà Đại Sứ Trung Cộng, biểu tình trứơc Tòa Đại sứ CSVN ở Washington, D.C. và đặt vòng hoa ở VietNam Memorial. Mặc dầu đang là mùa Xuân, nhưng thời tiết HTĐ đột nhiên trở nóng khác thường, trên 80 độF, mặc dấu cũng có hơn một trăm người tham dự.

Tại Tòa ĐS Trung Cộng, đoàn biểu tình chưng nhiều biểu ngữ viết bằng tiếng Trung Hoa và biểu ngữ như “Stop killing Vietnamese fishermen”, Chinese Communist returns our land”. Ông Đỗ Hồng Anh tuyên bố lý do cuộc biểu tình bằng tiếng Anh , chúng ta biểu tình ở đây là để phản đối Trung C ộng dùng vũ lực xâm chiếm lãnh thổ, lãnh hải VN. Đoàn ngừơi biểu tình hô nhiều khẩu hiệu như “Down with Chinese Communist”, “Down with Hồ Cẩm Đào”, “Stop invade VietNam”…

Trước Tòa ĐS CSVN, chúng ta biểu tình để phản đối nhà cầm quyền Hà Nội đã ươn hèn, dâng đất, dâng biểu cho Trung Cộng, đàn áp tôn giáo, VN không có tự do ,dân chủ, nhân quy ền… Đoàn ngừơi biểu tình hô liên tục nhiều khẩu hiệu như “Down with Vietnamese Communist”, “Human Rights for VietNam”,”Freedom for VietNam” vang dội một góc trời. Rất đông du khách ngoại quốc dừng lại tìm hiểu ý nghĩa cuộc biểu tình của chúng ta . Đài truyền hình HK băng tần số 4 có đến thu hình cuộc biểu tình. Khí thế đấu tranh bừng bừng, lòng uất hận căm hờn trào dâng mãnh liệt, lửa đấu tranh nung nấu tâm cang… đoàn ngừơi biểu tràn qua bên kia đường, tiến thẳng vào ngay trong sân của Tòa đại sứ CSVN, gào thét nhiều khẩu hiệu phản đối chế độ bạo tàn của CSVN.

Sau đó, đoàn ngừơi biểu tình đi qua Vietam Memorial, đặt vòng hoa tưởng niệm những chiến sĩ đồng minh Hoa Kỳ đã hy sinh bảo vệ tự do của Miền Nam VN. Được dẫn đầu là hai cựu quân nhân mặc quân phục cầm tràng hoa cờ vàng VNCH, theo sau là những phụ nữ VN mặc áo dài vàng và khăn vành, có choàng màu cờ vàng qua vai áo, mọi ngưòi im lặng theo sau. Tới tượng đài , Ông CT/HT Đ, MD&VA Đỗ Hồng Anh và Ông Đoàn Hữu Định, CT Liên Hội CCSVNCH/HTĐ và phụ cận cùng đặt vòng hoa lên bên cạnh đài tử sĩ một cách vô cùng trang trọng. Sau đó mọi người cùng chụp hình lưu niệm.



Câu chuyện phản bội của Việt Nam sau 35 năm
Andrew Lâm/New America Media



Hằng Nguyễn (chuyển ngữ)

HÀ NỘI, Việt Nam: Tựa một bài báo địa phương dường như đã nói lên tất cả: “Biện pháp chủ yếu nhất là dùng tình yêu.” Bài báo đó nói về các hoạt động buôn lậu phụ nữ và trẻ em dọc biên giới Việt Nam và Trung Quốc.

Một trong những “biện pháp yêu thương” xảy ra như thế này: Một người đàn ông thành phố dụ dỗ một phụ nữ trẻ ở nông thôn, sau đó mang cô qua biên giới Trung Quốc sau đám cưới. Khi họ tới nơi, tuần trăng mật trở thành một cuộc buôn bán nô lệ: Chú rể bán cô dâu ngây thơ của mình cho một nhà chứa, sau đó lặng lẽ chuồn mất.

Hay đó có thể là “biện pháp yêu thương gia đình ruột thịt:” Bà quả phụ nghèo túng có một ông chồng nông dân chết vì tai nạn, quyết định bán con của mình. Người con gái nghĩ rằng cô được đi mua sắm ở Trung Quốc để mua quần áo mới. Nhưng hóa ra cô đã gặp phải một cơn ác mộng. Người thiếu nữ đã bị bán cho một nhà chứa và cuối cùng bị bán cho một ông già để làm vợ lẽ.

Trong cả 2 trường hợp, các nạn nhân đều đã bị tình yêu thương và lòng trung thành làm hại. Ðối với họ, đề tài chính quyết định cuộc sống của họ, chắc chắn, là sự phản bội.

Nhưng sự phản bội không đơn giản là câu chuyện của các phụ nữ và trẻ em bị bán, đã trở thành một dịch bệnh. Với một ý nghĩa nào đó, vấn đề này đã trở thành câu chuyện của chính nước Việt Nam. Các triều đại thịnh rồi suy, các thuộc địa đến rồi đi, các cuộc nội chiến xảy ra và nhiều mạng sống và miền đất bị tàn phá, nhưng chủ đề chính của việc bị lừa dối, bị phản bội vẫn tiếp tục diễn ra trong lịch sử của quốc gia này.

Có rất nhiều loại phản bội. Ba mươi lăm năm trước, quân đội VNCH đã bị Mỹ bỏ rơi. Ðến thời kỳ cuối cuộc chiến, mỗi người lính chỉ còn được trang bị với vài viên đạn trong khi hàng đoàn xe tăng của CSBV tiến vào miền Nam.

Nhưng sự phản bội không nhất thiết chỉ xảy ra với những người thua cuộc chiến. Nó còn diễn ra một cách mỉa mai sâu sắc hơn với những người đáng lẽ là người chiến thắng. Việt Cộng, những người lính du kích của Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng tại miền Nam, đã nhanh chóng nhận ra rằng họ không thực sự chiến thắng khi Sài Gòn thất thủ. Chỉ trong vòng vài tháng, các đơn vị của họ bị giải thể hoặc hợp nhất theo lệnh của Hà Nội. Các lãnh đạo người Nam bị buộc phải nghỉ hưu. Mặc dù, trong tất cả các phe phái, họ phải chịu thương vong cao nhất. Việt Cộng thấy họ bị mất quyền tự chủ và cuối cùng phải chịu sự lãnh đạo của Bắc Việt.

Nhưng chính nhiều quan chức CSBV cũng không thoát khỏi bị phản bội. Một trong số nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng sống lưu vong là đại tá Bùi Tín, một sĩ quan cao cấp nhất của Hà Nội đã tiến vào Sài Gòn vào thời gian cuối của chiến tranh để tiếp thu miền Nam chính thức đầu hàng. Ông Tín, cuối cùng, gần một thập niên sau, đã chạy trốn sang Pháp.

Nguyên nhân là vì ông bất đồng với chủ nghĩa Cộng Sản thời bình, trong đó các trại “cải tạo” và vùng “kinh tế mới” đã được tạo ra để trừng phạt dân miền Nam. Muôn vàn thuyền nhân đã thiệt mạng trên biển khơi. Ðó không phải là những gì ông mong đợi khi Bắc Việt cố gắng “giải phóng” miền Nam khỏi người Mỹ trong thời kỳ chiến tranh.

Các tác phẩm của ông Tín, “Theo chân Hồ Chí Minh: Hồi ký của một người Bắc Việt,” và “Từ kẻ thù với bạn bè: Quan niệm của Bắc Việt về chiến tranh,” đã trở thành một lời chứng mạnh mẽ trước sự tham nhũng và sự ngạo mạn, đi cùng với một khẩn cầu thiết tha cho nền dân chủ.

Và ngay cả ông Hồ Chí Minh, người cha già của chủ nghĩa Cộng Sản Việt Nam, cuối cùng cũng không tránh được bị phản bội. Theo một số người nguồn tin nội bộ trong đảng, mấy năm cuối đời, ông Hồ Chí Minh cũng đã bị cầm cố tại gia, người yêu của ông bị giết và các con của ông bị bắt đi. Ðó là điều nhà văn Dương Thu Hương, hiện đang sống lưu vong, đã viết trong tác phẩm mới nhất của bà, “Au Zenith,” một tác phẩm dựa trên lịch sử chưa được công bố về những năm cuối của Hồ Chí Minh.

Nhà văn Dương Thu Hương đã biết rõ tường tận sự phản bội. Từng là đoàn viên Thanh Niên Cộng Sản, sau đó, bà đã bị cầm cố tại gia vì những tác phẩm của bà đã chỉ trích chủ nghĩa xã hội, đặc biệt là tác phẩm “Thiên đường mù” (Paradise of the Blind). Giới lãnh đạo nhà nước gọi bà là “người đàn bà phản bội bẩn thỉu.”

Việt Nam trong thời hiện tại là một Việt Nam đang nằm cuối chế độ chuyên chế Orwell, nhại lại tác phẩm “Trại chăn nuôi” (Animal Farm), nơi “tất cả mọi loài thú vật đều bình dẳng nhưng một số loài lại bình đẳng hơn các loài khác.” Nạn tham nhũng lan tràn, và theo tạp chí mạng Asia Times Online, “các cuộc sang nhượng đất đai đã trở thành vấn đề quan trọng tại Việt Nam. Một số nhà quan sát dự đoán rằng, giống như ở Trung Quốc, quốc hữu hóa đất đai đáng ngờ có thể dẫn tới sự bất ổn xã hội phổ biến và làm cho sự phát triển kinh tế xã hội đi trệch hướng.”

Khi chủ nghĩa Mác Lênin vẫn còn được dạy trong các trường học, những người nông dân nghèo vẫn thường bị lấy mất đất đai bằng một số tiền bồi thường ít ỏi để các đại gia và những người có thế lực có thể có những sân gôn. Trong khi những phụ nữ và trẻ em nghèo tại nông thôn hiện trở thành một thứ hàng hóa được đem bán qua biên giới, thường những với sự giúp đỡ của các quan chức địa phương, thành phố tỏa sáng với sự giàu có mới và những tòa nhà chọc trời vẫn tiếp tục mọc lên như nấm.

Một người thường không phải nhìn xa cũng thấy điều này tại Sài Gòn. Những tấm biển quảng cáo cho nước hoa Channel và túi xách Versace nay đã làm lu mờ tất cả các biểu ngữ của chủ nghĩa Cộng Sản cũ mị dân và thiên đường xã hội chủ nghĩa. Các phòng “massage” được xây bằng đá của một bức tượng Hồ Chí Minh bị quăng đi tại trung tâm thành phố Sài Gòn, một thành phố đã được đổi bằng tên nhà lãnh tụ khắc khổ.

Trong một tối dạo phố tại khu vực mới ở quận 7 của Sài Gòn, tại một nhà hàng 3 sao sang trọng có tên là “Cham Charm,” được xây dựng giống như là đền Angkor với đá hoa cương đen và nước chảy xuống cả 2 bên cầu thang trơn trượt, có một số xe Mercedes và Lexus, và cả một chiếc Ferrari và một hay 2 chiếc Rolls Royce đậu xuống với nhiều phóng viên chụp ảnh tại lối vào.

Ðó là quang cảnh bữa tiệc sinh nhật của ca sĩ nổi tiếng Hồng Nhung và những người bạn giàu có của cô, phần lớn đều có dính líu với chế độ hiện nay, đã đứng ra tổ chức một bữa tiệc riêng cho cô. Rượu champagne phun trào, rượu được rót ra và hào, sushi và tôm hùm được phục vụ cho 350 người khách đặc biệt. Có lúc, ca sĩ Hồng Nhung gọi “những người bạn” của cô lên sân khấu. Nhiều người trong số họ hiện không phải là triệu phú thì cũng lấy triệu phú. Họ cùng nhau hát những bài hát Cộng Sản. Trong khi những người phục vụ đeo nơ ở cổ rót champagne, máy chiếu quay lại quá khứ của Hồng Nhung: Một thiếu niên trong đồng phục Cộng Sản đang hát. Tất nhiên, không ai hát những bài hát về sự phản bội tại lễ hội vàng, nhưng một người có thể cắt sự mỉa mai bằng thìa bạc.

Cách không xa buổi hội này, một nhạc sĩ già trong căn hộ xiêu vẹo nói một cách mỉa mai: “Xã Hội Chủ Nghĩa đã trở thành Cơ Hội Chủ Nghĩa.” Ông đã từng quen Bác Hồ và trung thành phục vụ nhưng hiện nay, khi sức khỏe đã tàn phai, trở thành một nhà phê bình chế độ Hà Nội. Ông đặc biệt đau khổ vì 3 năm trước Việt Nam đã nhượng đất dọc biên giới phía Bắc cho Trung Quốc và ký một hợp đồng nhiều tỉ đô la để khai thác bauxite ở tỉnh Lâm Ðồng, một cao nguyên xanh tươi, phá hủy hệ sinh thái.

Ðáng lo ngại hơn, quần đảo Trường Sa đang còn tranh chấp đã rơi vào tay Trung Quốc, làm cho vùng biển của Việt Nam dễ bị Trung Quốc thống trị. Một số cuộc biểu tình hiếm hoi của quần chúng đã diễn ra nhưng vô ích. “Các quan chức chính phủ đã hỏng từ cốt lõi,” nhạc sĩ già quan sát. “Tất cả họ đều cúi đầu vì tiền. Tôi mặc quân phục và xuống đường biểu tình. Tôi thấy buồn khi thấy chính phủ lừa dối người dân năm này qua năm khác. Nếu họ muốn hiến đất cho Trung Quốc, đó chính là bán máu của người dân.”

Ðiều đó có thể giải thích được tại sao, trong một thế giới mà khẩu hiệu “kiếm tiền là vinh quang,” và đạo đức bị phá vỡ, trẻ em có thể bị chính mẹ ruột của mình bán, những người vợ bị chính chồng mình bán, những vùng đất quý báu, thấm máu của nhiều người hy sinh, đã bị chính quyền bán đi.

Việt Nam có thể trở thành một thế giới, trong đó những người vẫn giữ nguyên đạo đức cũ phải gánh chịu đau khổ nhiều nhất. Cô gái bị mẹ ruột bán, khi được cứu thoát, nói rằng cô không hận mẹ. Cô nói với những nhân viên xã hội là cô sẵn sàng hy sinh cho gia đình. Và người nhạc sĩ già yêu nước, đã từng là một người lý tưởng, đang phải khóc trong từng giấc ngủ. Và những nhà bất đồng chính kiến lưu vong đang dõi theo một Việt Nam bị vật chất nuốt chửng.

Mọi thứ đang đổ xô về phía trước với một tốc độ chóng mặt. Bởi vì để tồn tại được ở Việt Nam, cũng như một luật mới về đất đai, mỗi người phải trước hết và chính mình đã phải chịu sự phản bội trong quá khứ. (H.N.)

http://www.washingtontimes.com/news/2010/apr/26/sanders-vietnam-in-sadness-but-not-in-shame/

Vietnam, in sadness but not in shame
By Sol Sanders
ANALYSIS/OPINION:


America's more than 1.5 million Vietnamese-Americans this week will mourn the 35th anniversary of the fall of Saigon and the Republic of [South] Vietnam.

Defying conventional wisdom, many will remember and honor the bravery and sacrifice of the Army of the Republic of Vietnam. They want recognition for the heroic struggle that South Vietnamese troops put up against overwhelming odds after the withdrawal of American forces and the cutoff of U.S. military aid. Fortunately, a new group of revisionist scholars is setting the record straight, even in the face of the long history of American media and academic malfeasance on the Vietnam disaster.

The mourners also will recall the enormous loss of life and suffering — "the bloodbath" which, again, conventional wisdom has tried to deny — that followed Saigon's fall. Thousands died in "the Vietnamese gulag," communist "re-education camps" where Prime Minister Pham Van Dong publicly admitted that more than 1 million people had been imprisoned. Few but the Vietnamese remember that in addition to the 255,000 boat people who reached the shelter of the miserable refugee camps, thousands drowned at sea, often refused entry by neighboring countries.

That is not in any way to minimize the enormous loss of life and the sacrifice of Americans in what was a noble if tragic struggle. But it is an effort to retell the whole story of "Vietnam" for fellow Americans, particularly younger generations who have grown up amid a vast media and pseudo-scholarly distortion of facts. The remembrance also glories in the thousands of young Vietnamese now serving with distinction in the U.S. armed forces.

Unfortunately, in Vietnam itself, the oppression continues unabated. The communist regime persecutes religious and ethnic minorities, and in its own ham-handed way, attempts to stamp out political dissent. An endlessly feuding politburo guides the one-party state — so enmeshed in petty personal rivalries and ideological confusion that it publicly arrested the Communist Party official newspaper editor after he wrote an anti-Chinese editorial. And, since 1995, when Sens. John McCain of Arizona and John Kerry of Massachusetts — both veterans of the war — pushed for U.S. diplomatic recognition without quid pro quos, official Washington has obfuscated the true nature of the regime. U.S. policy has naively and ignominiously sought favor with Hanoi through economic and trade concessions in a fruitless effort to promote political liberalization.

Although Vietnam's economic team long ago adopted "the Chinese model," tattered Soviet-style central planning, incompetence and unbridled corruption have led to shortages, inflation and rising debt. Nevertheless, the indomitable Vietnamese entrepreneur, with his traditional thirst for education that finds an echo in the success of America's Vietnamese immigrant communities, has produced a growing gross national product for a youthful population nearing 90 million.

Ironically, remittances from the American emigres to unfortunate relatives left behind has been the most powerful economic prop for the regime, totaling as much as $8 billion in 2008. That compares with $5 billion annually in aid from the multilateral agencies and bilateral aid programs. These remittances contribute 5 percent of the GDP, adding to the money sent home by a half-million workers abroad and spending by another 400,000 ethnic Vietnamese tourists annually. Capital from the American emigres, often arriving via the black market, funds small entrepreneurs who make Greater Ho Chi Minh City-Saigon the country's overwhelming economic hub, the cash cow for Hanoi's kleptocrats. The U.S. remains Vietnam's largest official investor as well, with some $1 billion in registered capital. More foreign investment would come were it not for the tangle of kickbacks and intrigues between the central Hanoi government and regional party bosses.

Trying to counteract the effects of the worldwide credit crunch and recession, the communist planners in 2009 threw more than $1 billion — over 1 percent of GDP — at the currency. But while credit expanded by nearly 40 percent, the price of dollars soared despite two massive devaluations.

Exporters, struggling with the high-priced dollar, have difficulty financing dollar imports of raw materials and components in the battle against their heavily subsidized Chinese competitors. And foreign exchange outflows are draining reserves. The business community is bracing for another round of inflation, probably even greater than the crisis year of 2008.

The struggles of daily life, especially among the unemployed youths for whom both the French and American wars are a distant past, ignore the continued preoccupation with "Vietnam" in the United States. Hollywood's Vietnam War movies, for example, despite the widespread appeal of American popular culture, have elicited little interest.

Much more important now, the Vietnamese look over their shoulder at their neighbor and traditional enemy, China. Despite border agreements following the short but bitter war in 1979 in which Hanoi bloodied Beijing's nose, disputes continue over islands in the South China Sea. And a flood of clandestine Chinese imports have wiped out many of Vietnam's cottage industries in the north.

Bloggers on both sides keep up a steady chauvinist debate over old issues. And everyone waits for some new and spectacular development that will end the current malaise.

• Sol Sanders, veteran foreign correspondent and analyst, writes weekly on the convergence of international politics, business and economics. He can be reached at
solsanders@cox.net

.

No comments:

Post a Comment