Thursday, September 30, 2010

"One Nation Working Together" on October 2nd


Kính xin quý vị lãnh đạo cộng đồng Việt Nam và quý thân hừu bỏ chút thời giờ tham gia chương trình "One Nation Working Together" ngày Thứ Bảy 2 tháng 10 tới đây để chứng tỏ sự đóng góp của cộng đồng Việt trong quốc gia này.

10:00 sáng: Tập hợp Người Di Dân sẽ họp mặt tại phía Tây của Tòa nhà Quốc Hội và đi trên đường Constitution đến Lincoln Memorial.

Esteemed Leaders and Friends,
Please join us this Saturday October 2nd as "One Nation Working Together", to prove that Immigrants ARE THE PEOPLE of the United States,
Kindly circulate this news.

More information can be found on the Peace table website:

There are also a number of pre-rally events going on that morning:

* 10:00 am – The Immigrant Table will gather on the West Side of the Capitol and march down Constitution Avenue to the Lincoln Memorial.

* 10:00 am – The LGBT Table will participate in the closing ceremonies of the AIDS Walk at Freedom Plaza and will march to the Lincoln Memorial.

* The Youth Table will also convene at Freedom Plaza.

* 10:30 am – The Peace Table, including U.S. Labor Against the War, will gather at 14th and Constitution, NW to march to the Lincoln Memorial – more information can be found on the Peace table website,


Tuesday, September 28, 2010

The Washington Post/ Bob Woodward: Obama's Wars


Source: The Washington Post - Politics, Sept 28, 2010.


Phỏng Vấn Ông Trần Anh Kim - Hoàng Sa - Trường Sa ...



APEC Senior Officials assess progress ahead of Leaders' meeting

News Release

APEC Senior Officials assess progress ahead of Leaders' meeting

Sendai, Japan, 26 September, 2010 - Senior Officials discussed key reports and recommendations on enhancing trade and investment in the Asia-Pacific region that will be submitted to Ministers and Leaders of member economies when they meet in November.

At the two-day Senior Officials' Meeting (SOM) in Sendai, Japan, delegates focused on APEC's 2010 initiatives including its "high-quality" growth strategy, assessment on progress of the Bogor Goals and the way forward on greater regional economic integration.

They made progress on the substance of APEC's growth strategy, which aims to improve the quality of economic growth in the Asia-Pacific region in the wake of the global financial crisis, and identifies five key areas to target.

Although the APEC region has become the world's growth centre by promoting free and open trade and economic integration, APEC Leaders declared in 2009 the need for a strategy on growth, recognizing that challenges such as further environmental sustainability and social inclusiveness are essential to the future prosperity and well-being of its citizens.

"Is it clear that member economies cannot continue with ?growth as usual' and the quality needs to be improved so that it is more balanced, inclusive, sustainable, innovative and secure," APEC Japan 2010 Senior Official Co-Chair Shigeru Nakamura said.

"Member economies recognize, for example, the need to protect our environment and natural resources and therefore develop sustainable growth. APEC could also contribute to inclusive growth by promoting policies for job creation as well as more economic opportunities for women," he said.

APEC Japan 2010 Senior Official Co-Chair Hidehiko Nishiyama added: "The meeting made progress towards finalizing this strategy which will be presented to Leaders on the way forward for the next five years."

Senior officials also held discussions on the substance of a report that assesses APEC member economies' progress on free and open trade. The assessment report on meeting the Bogor Goals will also be presented to Ministers and Leaders in November.

APEC Leaders issued a declaration in Bogor, Indonesia in 1994 that called for industrialized member economies to achieve free and open trade by 2010, and developing members by 2020. APEC has conducted a thorough and objective assessment on the progress of achieving those goals, with consultation from APEC's Policy Support Unit and external bodies.

The progress of five economies - Australia, Canada, Japan, New Zealand and the USA - has been examined. Another eight economies, Chile, Hong Kong China, Korea, Malaysia, Mexico, Peru, Singapore and Chinese Taipei, have volunteered to undergo early assessment before their own target date of 2020.

Officials also focused on the way forward on APEC's strategy for structural reform. APEC is undertaking initiatives aimed at making it easier to do business by reducing "behind-the-border" barriers to trade, such as reducing unnecessary and costly regulations and reforming competition policy.

They also focused on ways to accelerate regional economic integration, including possible pathways to a Free Trade Area of the Asia-Pacific.

Officials have been holding related meetings, workshops and symposiums in Sendai in the lead up to the Senior Officials' Meeting, which covered a wide range of issues, including non-tariff barriers to trade, energy security, food security, disaster preparedness, sustainable tourism, anti-corruption and supply chain connectivity.

The APEC Senior Officials' Meeting is the third this year, and officials will gather again in November to finalize recommendations for Ministers' and Leaders' meeting, which takes place later that month.

# # #

For more information please contact:

Trudy Harris: +65 9898-3710 (mobile) or
Michael Chapnick: +65 9647-4847 (mobile) or

For photos, visit:

US to Send Envoy to ASEAN, Participate in EAS 2011 and Support Human Rights


The 2nd ASEAN-US Leaders' Meeting, which was held in New York on 24 September, has concluded with the undertaking of several key decisions which will enhance ASEAN-US relations on various issues of mutual interests. This year’s Leaders’ Meeting has given the hope of a stronger cross-sectoral relationship and sets the agenda for a more intense ‘win-win’ cooperation to be pursued within the next few years.

At the Meeting, the President of the United States, Barack Obama, confirmed that the United States will participate in the 6th East Asia Summit which will be held in Indonesia next year. During the announcement, he also underscored the US’ commitment to continue its support to ASEAN Centrality and the regional architecture and cemented ASEAN’s role as being one that is global and critical beyond borders.

In recognition of the US’ firm commitment to continue to strengthen comprehensive relations with ASEAN, the country will also soon appoint and deploy its first resident US Ambassador to ASEAN, to be based in Jakarta.

The US also confirmed its support for the ASEAN Intergovernmental Commission on Human Rights (AICHR) and offered to support the Commission on the Promotion and Protection of the Rights of Women and Children (ACWC) through capacity building programmes. AICHR will undertake study tours to the US later this year and the ACWC is planning for a similar trip next year.

The President of the Socialist Republic of Viet Nam, H.E. Nguyen Minh Triet, who co-chaired the Meeting in his capacity as current Chair of ASEAN, said that the relations between ASEAN and the US has progressed since the first Meeting which was held in November last year in Singapore. He expressed ASEAN’s confidence that the current Meeting will elevate ASEAN-US relations to become more comprehensive and include more substance for peace, stability and development in the ASEAN region.

President Obama also reconfirmed the commitments the US made at last year’s Leaders’ Meeting, that the US will continue to support ASEAN in ways that will help to create a more effective and integrated ASEAN Community by 2015, including sustaining balanced economic growth. He said the US has its interests in the peoples and future of ASEAN. Currently, ASEAN is home to some of the world’s largest trading partners and the fifth largest export market for the US -- all of which create millions of economic opportunities for the Americans.

On a personal note, he acknowledged that his personal ties with the region have helped reinforce his views about the abundance of potentials of the region.

At the Meeting, the Leaders further agreed to identify priority practical areas of cooperation such as education, human resource development, trade and investment in the coming years. In order to develop concrete and practical recommendations by 2011 to elevate ASEAN-US partnership to a higher level, the Meeting also adopted the Terms of Reference to be tasked to the ASEAN-US Eminent Persons Group.

The Meeting also agreed to intensify efforts to advance new initiatives under the ASEAN-US Trade and Investment Framework Arrangement (ASEAN-US TIFA).

Earlier in the morning, the US-ASEAN Business Council (USABC) and the US Chamber of Commerce held an ASEAN Leaders Summit Breakfast in honour of the ASEAN Leaders and Secretary-General of ASEAN, Dr Surin Pitsuwan, who also attended the Leaders’ Meeting. The Breakfast hosted talks and interactions between the ASEAN Leaders and the US business communities. The event, organised for the benefit of the business people, provided a platform for them to exchange views as well as find solutions to boost trade and investment relationships and eventually contribute to the increase of economic activities between and economic growth of ASEAN and the US.


Monday, September 27, 2010



Xin bấm vào link trên để nghe phần phát thanh. Audio file chỉ có hiệu lực trong 1 tuần lễ. Xin vui lòng tải xuống nếu muốn giừ lại.

Do Voice of Vietnamese Americans phụ trách
Thứ hai ngày 27 tháng 9, 2010

Ngọc Giao và Tiếng Nói Ngừoi Mỹ gốc Việt xin kính chào quý thính giả đài phát thanh Việt Nam Hải Ngọai và quý đồng hương khắp nơi. Hôm nay thứ hai 27 tháng 9, cũng là ngày Canh Thìn, 20 tháng 8 Âm Lịch, 1000 năm kể từ khi Vua Lý Thái Tổ dời đô về thành Thăng Long, mở đầu thời kỳ Độc Lập, Tự Chủ sáng đẹp cho dân tộc Việt, trong tinh thần hài hòa với Tam Giáo Đồng Nguyên, trọng nhân, dữong nhân, quý kẻ sĩ, trọng ngừoi hièn, phát triẻn học thuật, và nhất là chủ trưong chuyển nhựong quyền hành một cách êm thắm cho các thế hệ tưong lai. Các Vua nhà Lý khi thấy mình đã tuổi cao chức trọng, đều lui về tu ẩn tại Chùa, và nhừong ngôi cho các vị vua trẻ hơn. Trong thời Lý, nứoc Việt đựoc xem là có nền văn hóa cao nhất Đông Nam Á Châu, đời sống dân cư an ổn, phồn thinh. Văn minh nứoc Viẹt thời Lý huy hòang hơn văn minh Tống Nho của Trung Quốc trong cùng thời điểm. Sức mạnh quân sự của Viẹt dứoi trièu Lý vựot trên nhà Tống của Trung Quốc rất xa. Lý Thuờng Kiẹt, một danh tứong lẫy lừng trièu Lý, đã hai lần đem quân sang chinh phạt nhà Tống, cả hai lần đều tạo chién công hiẻn hách. Những câu truyèn dạy của Lý Thuờng Kiệt ngày nay vẫn còn làm lính Tàu kinh sợ :

Nam Quốc sơn hà Nam Đế Cư
Tiệt Nhiên định mệnh tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đằng hành khan thủ bại hư

Sông núi nứoc Nam là nơi Vua Nam trị vì
Sách trời đã dạy như thế
Những giặc nứoc ngòai chớ mong xâm lấn
Sẽ phải thua mà thôi.

Nhà Lý mở ra một thời Độc Lập, Tự Chủ, Tự Cường, văn hóa huy hòang cho dân Việt nhờ vào các ưu điểm nào: Đó chính là tinh thần dân chủ hay lấy dân làm chính, nhân chủ hay lấy con ngừoi làm chính, và đa nguyên, khuyến khích dân học một lúc cả 3 triét thuyết: Khổng, Lão, và Phât, không bị sự giáo đièu làm cho ngu muội.

Chính nhờ xây dựng căn bản sâu rộng và bền vững này, nhà Lý đã giúp cho dân Việt có 2 thế kỷ thái bình, tạo thêm nội lực cho dân tộc, giúp nhà Trần sau này có khả năng chống quân Tàu trên sông Bạch Đằng, và tạo nên kỳ tích với tinh thần Hội Nghị Diên Hồng.

Tinh thần Thăng Long ngày nay, nếu muốn hiển dưong, phải biét học theo các đièu mà đời Lý đã áp dụng:

1. Lấy con ngừoi làm chính - hãy theo với năm châu mà học lấy cách xử sự tôn trọng "Human Rights" của Liên Hiệp Quốc, sao cho đừng nhục mặt với thế giới khi nói rằng "quan niệm nhân quyền của CSVN" khác xa quan niệm nhân quyền của tất cả các nứoc khác trên thế giới.

2. Lấy người dân làm gốc: Sao cho mọi ngừoi dân đều được tôn trọng, đựoc hửong mọi quyền về y tế, giáo dục, làm ăn, buôn bán như nhạu

3. Lấy đa nguyên làm chính sách, tránh sự giáo đièu, nhắm mắt theo Tàu Cộng để đẩy dân tộc vào chỗ chết. Chủ nghĩa Cộng Sản đã bị cả thới giới tẩy chay, chê cừoi, mà mình còn cứ khăng khăng giữ lấy. Quan niệm Dân Chủ đang giúp cả thế giới phát triẻn, ngay cả Đai Tứong Lưu Á Châu của Trung Cộng cũng còn phải nói: Trung Cộng hoặc phải theo con đừong dân chủ, hoặc sẽ phải diệt vọng. Gần 100 triệu Đảng Viên Cộng Sản tại Trung Hoa đã thóai đảng.

Ngày hôm nay, 1000 năm Thăng Long, còn chần chờ gì nữa mà không cùng nhau khôi phục lại tinh khí dân tộc của Bố Rồng, Mẹ Tiên, rũ bỏ những chủ nghĩa ngọai lai, để cùng giúp dân tộc đất nứoc sớm tái tạo căn bản dân tộc Viêm Việt phưng Nam hùng mạnh, không lệ thuộc Trung Cộng phưong Bắc, chủ nghĩa Cộng Sản từ phưong Tẩy?
Việt Nam vẫn được xem là nơi có Chín Con Rồng chầu chín Cửa Biển vùng Đông Nam Á Châu. Đồng bằng sông Cửu Long từ xưa đến nay đươc xem là Vựa Thóc nuôi sống châu Á, với ông Tổ nghề Nông và Thần Nông, theo nhiều nghiên cứu sử học thế giới, là ngừoi Việt. Ngày hôm nay, đồng bằng sông Cửu Long đang gặp quá nhièu vấn nạn môi trừong, do đập Ba Ngọn tại thuợng nguồn sông do Trung Cộng áp đăt, và do sự lơ là của ngừoi cầm quyền trong suốt 60 năm qua. Đã đến lúc ngừoi Việt phải chú tâm hết sức cứu lấy dòng sông Cửu Long, tìm cách hóa giải các vấn nạn môi trừong tại đồng bằng sông Mê Kông, để chín đầu rồng tại chín cửa biển Tièn Giang và Hậu Giang có thể lại ngẩng cao với thế giới.

Tiếng Nói Ngừoi Mỹ Gốc Việt hôm nay đáng lẽ có hân hạnh mời quý đồng hưong cùng tiếp chuyện Tiến Sĩ Mai Thanh Truyết, một ngừoi đã hết lòng tìm hiểu các vấn đề về môi trừong tại đồng bằng Sông Cửu Long.

Tiếc rằng TS Mai Thanh Truyết có việc bận thình lình, nên không tham dự buổi nói chuyện với chúng ta đươc, và xin hẹn với quý thính giả vào một kỳ nói chuyện tới.

Trong khi chờ đợi, Ngọc Giao xin đọc một bài viét của TS MTT như sau:

Những vấn đề môi trường Việt Nam
Mai Thanh Truyết

Ngày 30 tháng 4 năm 1975 là ngày khởi đầu áp đặt sự thống trị của đảng Cộng sản trên miền Nam Việt Nam. 35 năm là một thời gian dài có thể tính cho một thế hệ. Tuy nhiên, dưới sự quyền lãnh đạo của đảng CS theo đuổi mô hình “Cộng hòa xã hội chủ nghĩa theo định hướng kinh tế thị trường”, một chuổi từ mà từ trên xuống dưới, không một ai có thể xác định cụ thể thực chất “CHXHCN Việt Nam là như thế nào? Đất Nước chúng ta không thể phát triển một cách tuần tự tiệm tiến như các quốc gia trong vùng như Thái Lan, Mã Lai, Đại Hàn , Phi Luật Tân, Miên và Lào…

Các quốc gia vừa kể trên ở vào thời điểm trước năm 1975, mức phát triển còn kém so với miền Nam Việt Nam. Vào thời điểm nầy, lợi tức trung bình của người miền Nam là vào khoảng $150/đầu người, so với Nhật Bản là $180, Thái Lan $120, Mã Lai $100. Còn Miên và Lào thì chỉ vào khoảng $60/đầu người.

Còn ngày hôm nay thì sao?

Nhật Bản và Đại Hàn có lợi tức gấp 20 lần của người Việt trong nước; còn Thái Lan và Mã Lai, Tân Gia Ba cũng xấp xỉ hàng chục lần.

Có bao giờ các bạn hỏi lý do tại sao hay không?

Chắc chắn là có, cũng như các bạn cũng đã tìm ra câu giải đáp trong đầu từ bao nhiêu năm nay rồi. Không cần phải chứng minh thêm gì nữa, tất cả chúng ta, ngoại trừ những người đảng viên cộng sản, đều thấy là đất nước ngày hôm nay đang đi thụt lùi là do sự quản lý và phát triển đất nước không ứng hợp với chiều hướng toàn cầu hóa, không bảo vệ môi trường, và phát triển không có kế hoạch và chính sách dài hạn cũng như tính khả thi của mỗi dự án… Đó là những lý do căn bản mà đất nước phải gánh chịu ngày hôm nay.

Đồng bằng sông Cửu Long, một vựa lúa của Việt Nam, xuất cảng hàng năm gần 6 triệu tấn gạo…mà người dân luôn luôn sống trong nghèo đói, phải ăn gạo nhập lậu từ Cambodia hay Thái Lan. Còn giáo dục nơi đây đã sụt giảm từ lớp 7,5 cho lứa tuổi từ 14 đến 25 vào năm 1975 theo thống kê của UNESCO, xuống còn 5,5 mà thôi vào năm 2005! Trong lúc đó người dân Hà Nội trong cùng điều kiện và thời điểm tăng từ lớp 5 lên tới lớp 7!

Để hiểu tường tận tình trạng môi trường Việt Nam, cả trong nghĩa environment và milieu, thiết nghĩ không gì thâm thúy và chính xác cho bằng câu nói của Lê Thị Công Nhân trong cuộc phòng vấn của Đối Thoại về quan hệ tay ba Việt – Hoa Kỳ - Trung Cộng vào cuối tháng 8/2010: “Mọi cái trong đời sống dân sinh, cơ bản nhất đều quá tải: giao thông quá tải, bịnh viện quá tải, trường học quá tải, môi trường quá tải, nhà tù lại càng quá tải, chỉ có pháp luật dân chủ và văn hóa dân chủ là cực kỳ thiếu thốn, thậm chí gần như không có. Tôi cho rằng, hậu quả của những sự quá tải khia là do thiếu thốn về dân chủ, thiếu thốn không phải vì nó không có, mà nó đã bị hủy diệt, lừa đảo, đánh tráo từ khi Việt Nam rơi vào ách cai trị độc tài của băng đảng cộng sản”.


Chức vụ ở Việt Nam trước năm 1975:
1- Giảng sư (Associate-Professor), Trưởng ban Hóa học, Đại học Sư phạm Sài Gòn, Việt Nam.
2- Giám đốc Học vụ, Viện Đại học Cao Đài, Tây Ninh, Việt Nam.

Chức vụ ở Hoa Kỳ:
• Nghiên cứu cho Chương trình thuộc Viện Y tế Quốc gia (NIH) của Đại Học Y Khoa Minnesota.
• Giảng dạy Hóa học Đại cương tại King College, Fresno, CA.
• Giám đốcPhòng thí nghiệm và Giám đốc Xử lý Phế thải, Chemical Waste Management, Kettleman City, CA.
Hiện tại:
• Giám đốc nhà máy xử lý nước thải (Leachate Treatment Plant), SCS/BKK, West Covina, CA.
• Giám đốc Kỹ thuật, EnvironmenD Consultant Services, LA.

Công tác Hội đoàn:• Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Hội Khoa học & Kỹ thuật Vịệt Nam tại Hoa kỳ (VAST).
• Đệ nhứt Phó Chủ tịch Đại Việt Quốc Dân Đảng.

Sách đã xuất bản:

1- Câu chuyện Da Cam/Dioxin Việt Nam (2008).
2- Từ Bauxite đến Uranium (2009) (đồng tác giả Trần Minh Xuân, Phan Văn Song).
3- Thư cho con 14 (2010) (đồng tác giả Trần Minh Xuân).
4- Thư cho con 15 (2010) (đồng tác giả Trần Minh Xuân).
5- Những vấn đề môi trường Việt Nam (2010)

Sắp xuất bản:

1- Những vấn đề phát triển Việt Nam (2011).

Tin tai Hoa Ky, trứoc tiên là Hội Nghị ASEAN và Hoa Kỳ lần đầu tiên họp tại New York, với sự chủ tọa của Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama. Một Tuyên Bố Chung Mỹ - ASEAN đã đựoc đồng ỵ

Tuyên bố chung Mỹ Asean

Tuyên bố chung này có 25 điều, trong đó có 2 điều đáng quan tâm . Theo nhận xét của các nhà quan sát, bởi vì tổng thống Nam Dương không tham dự cho nên bản tuyên bố chung này không có nhiều trọng lượng cho lắm do bởi Nam Dương là nước lớn và quan trọng nhất trong khối ASEAN.

18. Chúng tôi tái khẳng định tầm quan trọng của khu vực hòa bình và ổn định, an ninh hàng hải, thương mại không bị ngăn trở, và tự do hàng hải, theo những nguyên tắc của luật quốc tế liên quan và phổ cập, bao gồm cả Quy Ước Về Luật Biển của Liên Hiệp Quốc (UNCLOS) và các luật quốc tế hàng hải khác, và giải quyết hoà bình các tranh chấp.

23. Chúng tôi hoan nghênh việc tiếp tục Đề Xuất về Hạ Lưu Sông Mekong của Hoa Kỳ để thúc đẩy hợp tác trong các lĩnh vực môi trường, y tế, giáo dục và phát triển cơ sở hạ tầng. Chúng tôi hỗ trợ việc tiếp tục triệu tập các cuộc họp cấp bộ trưởng giữa Hoa Kỳ và các quốc gia ở Hạ Lưu Sông Mekong. Chúng tôi khuyến khích sự tham gia và hổ trợ của Mỹ cho Brunei Nam Dương Mã Lai Phi Luật Tân-Khu Vực Phát Triển Đông Á (BIMP-EAGA), Nam Dương Mã Lai Thái Lan- Khu Vực Tam Giác Phát Triển (IMT-GT), Ayeyawady-Chao Phraya-Chiến Lược Hợp Tác Kinh Tế Mekong (ACMECS), Cam Bốt Lào Miến Điện Việt Nam (CLMV), Trung tâm của Borneo, và các khuôn khổ hợp tác tiểu khu vực khác.

Tác giả FOSTER KLUG của Associated Press đã có bản tin về cuộc họp này như sau:
Obama and Southeast Asian leaders call for freedom of navigation in South China Sea
NEW YORK - Tổng thống Mỹ Barack Obama và các nhà lãnh đạo Đông Nam Á đã gửi TQ một thông điệp cứng rắn về tranh chấp lãnh thổ giữa Bắc Kinh và các nước láng giềng, kêu gọi tự do hàng hải trong vùng biển mà Trung Quốc tuyên bố như của chính mình.
Obama cam kết HK có một vai trò mạnh mẽ trong các vấn đề khu vực, điều mà các lãnh đạo ASEAN hoan nghênh.

Cuộc gặp giữa Obama và 10 thành viên Hiệp hội các nước Đông Nam Á, trong lúc Trung Quốc, một siêu cường khác trong khu vực đang gay cấn với láng giềng về tranh chấp lãnh thổ trong khu vực chung quanh.

Theo một bản văn của cuộc họp được cung cấp bởi Nhà Trắng, các nhà lãnh đạo "đã thống nhất về tầm quan trọng của biện pháp giải quyết hòa bình các tranh chấp, tự do hàng hải, ổn định khu vực và tôn trọng luật pháp quốc tế, bao gồm Biển Đông."
Trung Quốc cũng có sự khác biệt với Nhật Bản trong biển Đông Hải, mặc dù căng thẳng giữa hàng xóm đã dịu đi sau khi Nhật Bản thả một thuyền trưởng tàu đánh cá của Trung Quốc liên quan vào một vụ va chạm gần hòn đảo tranh chấp. Thủ tướng Nhật Bản Naoto Kan gọi hôm Thứ Sáu nên bình tĩnh trong quan hệ giữa hai nước.

Các nhà lãnh đạo Đông Nam Á đã hoan nghênh sự hiện diện của Washington trong khu vực.
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết nói trước cuộc họp của các nhà lãnh đạo rằng quan hệ Mỹ-ASEAN là rất quan trọng "tới an ninh, hòa bình và phát triển trong khu vực."
Obama nói về việc tăng cường quan hệ và hợp tác chưa từng có "giữa ASEAN và Hoa Kỳ."
"Là một quốc gia Thái Bình Dương, Hoa Kỳ có liên hệ rất lớn với nhân dân và tương lai của châu Á", Obama nói. "Chúng tôi cần hợp tác với các quốc gia châu Á để đáp ứng những thách thức của nền kinh tế đang phát triển của chúng ta, ngăn ngừa phổ biến vũ khí và giải quyết sự thay đổi khí hậu."

"Hoa Kỳ dự định đóng vai trò lãnh đạo ở châu Á", Obama nói.
Điều đó có thể gây ra sự cọ sát với Trung Quốc, một nước tầm vóc truyền thống của khu vực.

Bắc Kinh đã rất tức giận sau khi Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đã nói với diễn đàn an ninh khu vực tại Việt Nam trong tháng bảy rằng việc giải quyết hòa bình các tranh chấp về Trường Sa và Hoàng Sa là quyền lợi quốc gia của HK. Bắc Kinh cho biết Washington đã can thiệp vào vấn đề khu vực châu Á.

Hoa Kỳ lo ngại các tranh chấp có thể làm tổn thương việc lưu thông các đường biển bận rộn nhất thế giới.

Trung Quốc đòi hỏi tất cả Biển Đông, nhưng Việt Nam, Đài Loan, Malaysia, Brunei và Philippines cũng đòi hỏi về lãnh thổ. Bên cạnh khu vực là vựa cá giàu có, nó còn được cho là có rất lớn dầu và khí đốt tự nhiên. Những hòn đảo đang tranh chấp nằm ở tuyến đường biển bận rộn chuyển vận dầu quan trọng và các nguồn lực khác qua đó thúc đẩy nền kinh tế nhanh chóng mở rộng của Trung Quốc.

Ngày thứ Năm, Chủ tịch của Phi, ông Benigno Aquino III, hoan nghênh vai trò mạnh mẽ của HK trong khu vực. Ông nói rằng ASEAN sẽ đoàn kết thống nhất nếu Trung Quốc sử dụng sức manh như là một siêu cường khu vực trong việc tranh chấp lãnh thổ.

Trong khi đề cập đến Trung Quốc, Aquino nói: "Hy vọng rằng chúng tôi không nghe cụm từ 'biển Nam Trung Hoa' hàm nghĩa là biển của TQ."

Obama nói hôm Thứ Sáu về phát triển thương mại của US-ASEAN

"Khu vực này là căn cứ địa của một số đối tác kinh doanh lớn nhất của HK và mua nhiều hàng xuất khẩu của HK, hỗ trợ hàng triệu việc làm cho người Mỹ", Obama nói. "Xuất khẩu Mỹ sang các nước ASEAN đang phát triển nhanh gấp đôi khi so với các khu vực khác, do đó, Đông Nam Á sẽ quan trọng để HK đạt được mục tiêu là tăng gấp đôi xuất khẩu."

Theo BBC, thi`Hội nghị Mỹ - Asean hôm 24/9 vừa qua do Tổng thống Barack Obama và Chủ tịch Nguyễn Minh Triết cùng chủ trì tại New York vẫn tiếp tục đặt ra các câu hỏi về dự tính của Washington và thái độ của Bắc Kinh.

Đặc biệt, chủ đề Biển Đông mới chỉ được nêu ra rất nhẹ trong một diễn biến được cho là không muốn làm Trung Quốc bực bội.

Hoa Kỳ, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, còn cần phải làm việc rất nhiều và rất cẩn thận để thực sự thu hút các nước Asean về phía chiến lược 'tự do hàng hải'.

Minh họa cho điều này là tin mới nhất liên quan đến hội nghị rằng Hoa Kỳ đặt ngược lá cờ nước đồng minh truyền thống Philippines trong buổi ông Obama tiếp ông Aquino.
Giới ngoại giao Mỹ đã xin lỗi về sơ suất đó.

Về phía mình, tổng thống Aquino đã làm nhiều hơn người ta chờ đợi bằng việc nêu trực tiếp vấn đề Trường Sa ở hội nghị mà ông gọi là quần đảo Kalayaan.

Báo chí Philippines cũng ghi nhận ông Aquino được bố trí ngồi cạnh Tổng thống Obama và hai người còn có cuộc nói chuyện riêng bên lề hội nghị.

Trong một động thái khác, Hoa Kỳ cũng chỉ nhắc đến vùng biển Nam Trung Hoa (South China Sea) trong tuyên bố của Tòa Bạch Ốc đọc sau cuộc gặp.

Còn trong bản tuyên bố chung chính thức đưa ra cho báo giới, ông Obama và các lãnh đạo Asean chỉ nói chung về cam kết gìn giữ hòa bình trong vùng.

Các nhà bình luận cho rằng đây là cách để không làm Trung Quốc phật ý.

Tuy thế, có thể nói tuyên bố chung khiến các nước trực tiếp tranh chấp với Trung Quốc như Việt Nam, Philippines, Brunei và Malaysia hài lòng.

Nội dung chính của tuyên bố nói Hoa Kỳ ủng hộ giải quyết mọi tranh chấp một cách hòa bình:
"Chúng tôi xác nhận một lần nữa tầm quan trọng của hòa bình và ổn định trong khu vực, của an toàn hành hải, của thương mại không bị ngăn trở và của tự do hải hành, phù hợp với các nguyên tắc phổ quát đã được đồng ý bởi luật quốc tế, gồm cả Công ước Luật Biển của LHQ (UNCLOS) và các luật hàng hải quốc tế khác, cùng phương thức giải quyết các tranh chấp một cách hòa bình."

Tuyên bố chung Hoa Kỳ - Asean

Báo Los Angeles Times tin rằng tuyên bố chung "nhắm thẳng vào Trung Quốc" dù thừa nhận cuộc họp diễn ra trong một bối cảnh tế nhị vì vụ tranh chấp Trung - Nhật quanh đảo Điếu Ngư.

Ít nội dung?

Trong khi đó, hãng tin Tân Hoa Xã của Trung Quốc, nước theo dõi sát các diễn biến tại New York, cho rằng cuộc họp của Tổng thống Obama và các lãnh đạo Asean có "nhiều biểu tượng nhưng thiếu nội dung".

Trích lời các nhà quan sát, Tân Hoa Xã cho rằng hai bên Hoa Kỳ và Asean mới chỉ "có ý định rõ ràng về việc cùng vào cuộc nhưng nội dung của tuyên bố chung thiếu sức nặng cụ thể".

Có thể Tân Hoa Xã tìm cách làm nhẹ đi tầm vóc của cuộc họp vì theo các bình luận của báo chí Phương Tây thì không phải là nội dung, mà là bối cảnh của hội nghị làm Trung Quốc lo ngại.

Nơi diễn ra cuộc họp là New York chứ không phải Washington cũng bị coi là dấu hiệu làm nó yếu đi.

Đó là chưa kể sự vắng mặt của Tổng thống Indonesia, nước đông dân nhất Asean tại cuộc gặp dù có ý kiến cho rằng ông Yudhoyono chỉ cử người phó đi dự vì ông Obama đã hai lần hoãn chuyến thắm đến Indonesia.

Tuy thế, các bình luận quốc tế khác với Tân Hoa Xã tin rằng Hoa Kỳ thời ông Obama đã thực sự bắt đầu quay trở lại Đông Nam Á.

Ngược lại, chính bối cảnh đưa ra tuyên bố chung tại New York, bên lề cuộc họp thường niên của Đại hội đồng LHQ khiến câu chuyện mang tính quốc tế nhiều hơn là của Mỹ.
Không ai phủ nhận ông Obama bằng hai cuộc họp cao cấp năm ngoái và năm nay với Asean, đã đi một bước xa khỏi chính sách thụ động tại châu Á và chiến lược 'trở lại Á châu' (back-to-Asia strategy) đang được Hoa Kỳ kiên quyết theo đuổi.

Clifford McCoy trên Asia Times hôm đầu tuần này viết rằng chủ đề Biển Nam Trung Hoa sẽ còn được Hoa Kỳ bàn tiếp với Asean tại hội nghị ở Hà Nội vào tháng 10 này.

Trong một dấu hiệu ngoại giao gắn liền với an ninh và quân sự, Ngoại trưởng Hillary Clinton sẽ đến Hà Nội để đại diện cho Tổng thống Obama, còn ông Robert Gates sẽ đến dự hội nghị các bộ trưởng quốc phòng.

Đây sẽ là lần thứ nhì chỉ trong một năm bà Clinton quay lại Việt Nam sau chuyến thăm hồi tháng 7.


Sunday, September 26, 2010

President Obama at Working Lunch with ASEAN leaders



Remarks By President Obama and President Triet Of Vietnam at Opening Of U.S.-ASEAN Leaders Meeting

The White House

Office of the Press Secretary
For Immediate Release
September 24, 2010
Remarks By President Obama and President Triet Of Vietnam at Opening Of U.S.-ASEAN Leaders Meeting

Waldorf Astoria Hotel
New York, New York

1:08 P.M. EDT

THE PRESIDENT: Well, good afternoon, everyone. To all the leaders who are here as well as the delegations, welcome. I want to thank my fellow leaders for being here and for making this the first U.S.-ASEAN leaders meeting to take place in the United States. This reflects ASEAN’s growing importance and the unprecedented cooperation between ASEAN and the United States.

As a Pacific nation, the United States has an enormous stake in the people and the future of Asia. The region is home to some of our largest trading partners and buys many of our exports, supporting millions of American jobs. We need partnerships with Asian nations to meet the challenges of growing our economy, preventing proliferation and addressing climate change.

As President, I’ve, therefore, made it clear that the United States intends to play a leadership role in Asia. So we’ve strengthened old alliances; we've deepened new partnerships, as we are doing with China; and we’ve reengaged with regional organizations, including ASEAN.

Last year in Singapore, I was proud to become the first American President to meet with all 10 ASEAN leaders. Today, I’m pleased to host our second meeting as we elevate our partnership to meet the shared challenges and opportunities of the 21st century.

We’ll focus on creating sustainable economic growth. Our trade with ASEAN countries is growing. In fact, America exports -- American exports to ASEAN countries are growing twice as fast as they are to other regions, so Southeast Asia will be important to reaching my goal of doubling American exports.

Through APEC and initiatives like the Trans-Pacific Partnership, we’re pursuing trade relationships that benefit all our countries. And we will continue to support ASEAN’s goal of creating a more effective and integrated community by 2015, which would advance regional peace and stability.

We’ll also focus on deepening our political and security cooperation. ASEAN countries are increasingly playing a leadership role in the region, and ASEAN itself has the potential to be a very positive force in global affairs. That is why the United States has accepted ASEAN’s invitation to join the East Asia summit, which will help us meet regional and global challenges together. And I look forward to attending the East Asia Summit in Jakarta next year.

So, again, I want to thank my fellow leaders for being here. And I look forward to sustaining our momentum on my visits in November to Indonesia, Korea and Japan, where we’ll work together at the APEC summit to ensure strong, sustainable and balanced economic growth.

With that, I’d invite President Triet of Vietnam, the ASEAN chair this past year, to offer a few words as well. And during that time, I suspect that lunch will be served.

PRESIDENT TRIET: (As translated.) Your Excellency, President Obama; Excellenicies, ASEAN leaders. On behalf of my fellow colleagues from ASEAN countries, I want to thank Your Excellency, President Obama, for inviting us to the second ASEAN-U.S. leaders meeting in New York. And thank you so much for giving us the wonderful hospitality.

Over the years, and especially recently, the relations between ASEAN and the U.S. have been growing very well. And I remember the first meeting in Singapore in November 2009, and we come up with a lot of important outcomes to create favorable conditions for the growing of the relations between ASEAN and the U.S. And this time, I believe this a great opportunity for us to share the views and exchange our views on how to enhance the dialogue partnership between ASEAN and the U.S. in the coming years.

Your Excellencies, the relations between ASEAN and U.S. plays a very important role to the security, peace, and development in the region. Vietnam and ASEAN always support the deepening of the relations between ASEAN and the U.S., bilaterally and multilaterally. And we want to take our relations to the next level to greater comprehensiveness and more sustenance for the peace, stability and development of our region.

I look forward to very fruitful and productive discussions that we are going to have today in order to bring about great benefits and to lay the foundation for the growing of the relations and cooperation between our two sides.

Thank you so much.

1:14 P.M. EDT


Joint Statement of the 2ND U.S.- ASEAN Leaders Meeting

The White House

Office of the Press Secretary

For Immediate Release

September 24, 2010

Joint Statement of the 2ND U.S.- ASEAN Leaders Meeting

New York, NY

1. We, the heads of State/Government of Brunei Darussalam, the Kingdom of Cambodia, the Republic of Indonesia, the Lao People’s Democratic Republic, Malaysia, the Union of Myanmar, the Republic of Philippines, the Republic of Singapore, the Kingdom of Thailand and the Socialist Republic of Viet Nam, the Member States of the Association of Southeast Asian Nations (ASEAN), and the United States (U.S.), held our Second ASEAN-U.S. Leaders’ Meeting on September 24 in New York. The Meeting was co-chaired by H.E. Nguyen Minh Triet, President of Viet Nam, in his capacity as Chairman of ASEAN, and H. E. Barack Obama, President of the United States of America. The Secretary-General of ASEAN was also in attendance.

2. ASEAN appreciated the United States’ sustained engagement at the highest level with ASEAN Member States. We reaffirmed that U.S. participation in the annual Post Ministerial Conference (PMC) meetings, the ASEAN Regional Forum (ARF), the upcoming ASEAN Defense Ministers Meeting Plus (ADMM Plus) process, sustained engagement through the U.S.-ASEAN Trade and Investment Framework Arrangement (TIFA), U.S. accession to the Treaty of Amity and Cooperation in Southeast Asia (TAC), and the establishment of a permanent Mission to ASEAN have all demonstrated the United States' firm commitment to continue to strengthen comprehensive relations with ASEAN. We welcomed the appointment of the first resident U.S. Ambassador to ASEAN in Jakarta.

3. We recognized these elements of greater engagement between ASEAN and the United States. We agreed to further deepen our current partnership in order to provide the framework for continued growth in ASEAN-U.S. relations and to expand the significant contributions our cooperation already has made to peace, stability and prosperity in Southeast Asia and the broader East Asia region. We welcomed the idea to elevate our partnership to a strategic level and will make this a primary focus area of the ASEAN-U.S. Eminent Persons Group and will task it to develop concrete and practical recommendations to that end by 2011. We also looked forward to the adoption of the new five-year Plan of Action for 2011-2015.

4. ASEAN Leaders welcomed the United States’ support for ASEAN Community and Connectivity. We will strengthen cooperation with the United States in addressing issues related to human rights, trade and investment, energy efficiency, agriculture, educational, cultural and people-to-people exchanges, interfaith dialogue, science and technology, disaster risk management and emergency response, health and pandemic diseases, environment, biodiversity conservation, climate change, combating illicit trafficking in persons, arms and drugs and other forms of transnational crimes. We resolved to deepen cooperation against international terrorism under the framework of the ASEAN-U.S. Joint Declaration for Cooperation to Combat International Terrorism.

5. We discussed the growing efforts to promote regional cooperation in East Asia and reaffirmed the importance of ASEAN centrality in the EAS process. ASEAN welcomed the U.S. President’s intention to participate in the East Asia Summit (EAS) beginning in 2011 and Secretary Clinton’s attendance as a guest of the chair at the Fifth EAS meeting on October 30, 2010 in Ha Noi. ASEAN and the United States expect to continue to exchange views with all stakeholders to ensure an open and inclusive approach to regional cooperation in the future.

6. We reviewed our discussion from our first historic meeting in Singapore last year and noted with satisfaction the substantial accomplishments of the U.S.-ASEAN Enhanced Partnership. We reaffirmed the importance of our common goals, and tasked our officials to continue to pursue programs and activities to achieve the Millennium Development Goals, enhance regional integration, and support the realization of an ASEAN Community by 2015.

7. We committed to further enhance cooperation on sustainable agriculture development and food security through the L’Aquila Food Security Initiative, in particular to promote investment in country led-plans, greater efficiency of production and distribution, capacity building, sharing of experience and best practices, research and development as well as infrastructure development. In particular, we pledged to strengthen food security through support for the ASEAN Integrated Food Security (AIFS) Framework and Strategic Plan of Action on Food Security (SPA-FS) and through the promotion of agricultural and fisheries trade.

8. We acknowledged the continued relationship on technical assistance and capacity-building for intellectual property protection and enforcement matters through a Letter of Arrangement between the ASEAN Secretariat and the U.S. Patent and Trademark Office, in place since 2004 and recently extended for another five years, and commended the results from previous training under this arrangement.

9. Building on our decision at the First ASEAN-U.S. Leaders Meeting, further consultations between relevant U.S. Cabinet Secretaries and their ASEAN counterparts should be explored and encouraged to develop areas of mutual cooperation.

10. ASEAN and the United States have learned valuable lessons from the crises of 1997 and 2008 and resolved to contribute to the reforms in the global financial architecture to safeguard the global economy from future crises, and committed to establish a durable foundation for future growth that is more balanced in its sources of demand and provides for development in line with the G-20 Framework for Strong, Sustainable, and Balanced Growth. In this respect, the United States acknowledged ASEAN’s constructive role in multilateral fora, including its contributions to the G-20 process.

11. We welcomed the rebound in trade between ASEAN and the United States and remained committed to further enhance economic cooperation in order to sustain the recovery and create jobs and additional economic opportunities in each of our countries. Two-way ASEAN-U.S. trade in goods reached $84 billion in the first six months of this year, an increase of 28-percent over last year. In addition, the stock of U.S. foreign direct investment in ASEAN totaled $153 billion in 2008 and the stock of ASEAN foreign direct investment in the United States was $13.5 billion.

12. We supported the intensification of efforts to advance new initiatives identified by all Parties under the ASEAN-U.S. Trade and Investment Framework Arrangement (ASEAN-U.S. TIFA), including completion of a trade facilitation agreement, continued development of trade finance and trade and environment dialogues, and continued cooperation on standards under the ASEAN Consultative Committee on Standards and Quality (ACCSQ). We welcomed that our Finance Ministers have met, for the first time, to discuss issues of mutual concern in the global economy, and regional developments.

13. We recognized that corruption and illicit trade undermine development, investment, tax revenues and legitimate business in the region, creating insecurity in our communities and long-term barriers to growth. For this reason, we underscored the importance of ratification and full implementation of the UN Convention against Corruption. We also recognized the need to deepen our cooperation, especially in regard to discussions on achieving more durable and balanced global growth, increasing capacity building activities in the key areas such as combating corruption and illicit trade, preventing bribery, enhancing transparency in both public and private sectors, denying safe haven, extradition and asset recovery. We also welcomed the G-20’s efforts to advance the fight against corruption.

14. We welcomed continued progress on regional trade and investment liberalization and facilitation, including through the Asia-Pacific Economic Cooperation (APEC) process, as well as ongoing negotiations on the Trans-Pacific Partnership involving several members of ASEAN as well as the United States.

15. We recognized that climate change is a common concern of humankind. In line with the Bali Roadmap, we reaffirmed that all countries should protect the climate system for the benefit of present and future generations in accordance with the principles and provisions of the UNFCCC, including the principle of common but differentiated responsibilities and respective capabilities. We agreed to strengthen our cooperation on addressing the climate change issues including on adaptation, finance, technology transfer, and capacity building. We recognized the important contribution of the Copenhagen Accord and are committed to work together towards a successful outcome of the 2010 United Nations Climate Change Conference in Cancun, Mexico.

16. We appreciated the United States’ support for the ASEAN Intergovernmental Commission on Human Rights and the offer to support the Commission on the Promotion and Protection of the Rights of Women and Children through capacity building programs. We looked forward to the outcomes from the AICHR study tours that are to take place in the United States later this year and the visit of the ASEAN Commission on Women and Children planned next year.

17. ASEAN Leaders welcomed the continued U.S. engagement with the Government of Myanmar. We expressed our hope that ASEAN and U.S. engagement encourages Myanmar to undertake political and economic reforms to facilitate national reconciliation. We welcomed the ASEAN Chair’s Statement of 17 August 2010. We reiterated our call from the November 2009 Leaders Joint Statement that the November 2010 general elections in Myanmar must be conducted in a free, fair, inclusive and transparent manner in order to be credible for the international community. We emphasized the need for Myanmar to continue to work together with ASEAN and the United Nations in the process of national reconciliation.

18. We reaffirmed the importance of regional peace and stability, maritime security, unimpeded commerce, and freedom of navigation, in accordance with relevant universally agreed principles of international law, including the United Nations Convention on the Law of the Sea (UNCLOS) and other international maritime law, and the peaceful settlement of disputes.

19. ASEAN Leaders welcomed the signing of the Treaty between the United States of America and the Russian Federation on Measures for the Further Reduction and Limitation of Strategic Offensive Arms on 8 April 2010 in Prague. ASEAN and the United States consider this an important step towards a world without nuclear weapons. In addition, ASEAN and the United States reaffirmed that the establishment of the South-East Asia Nuclear Weapons Free Zone (SEANWFZ) contributes towards global nuclear disarmament, nuclear non-proliferation, regional peace and stability. We encouraged Nuclear Weapon States and State Parties to the SEANWFZ to conduct consultations, in accordance with the objectives and principles of the Treaty. In this regard, ASEAN welcomed the U.S. announcement at the 2010 Review Conference of the Nuclear Non-Proliferation Treaty that it is prepared to consult and resolve issues that would allow the United States to accede to the SEANWFZ Protocol. ASEAN congratulated the United States on the successful outcomes of the April 2010 Nuclear Security Summit, in which several ASEAN countries participated, and will work together implement the pledges and commitments they made there, and to engage others in the global effort to prevent nuclear terrorism.

20. We reiterated our commitment to prevent the use and spread of weapons of mass destruction (WMD), in an effort to build a world free of their threats. We congratulated the Philippines for its able and effective Presidency of the May 2010 Review Conference of the Nuclear Non-Proliferation Treaty (NPT), and stressed the necessity for all NPT Parties to continue to fulfill our respective obligation under the NPT. We reiterated the importance of a balanced, full and non-selective application and implementation of the Treaty’s three pillars - nuclear disarmament, nuclear non-proliferation, and peaceful uses of nuclear energy.

21. We reaffirmed the importance of continuing to implement UN Security Council Resolutions 1929 on Iran as well as 1718 and 1874 on Democratic Peoples' Republic of Korea (DPRK). We called on both countries and the international community to implement their obligations under the aforementioned resolutions. We further called on DPRK to implement its commitments under the September 19, 2005 Joint Statement of the Six Party Talks to abandon all nuclear weapons and existing nuclear programs and return, at an early date, to the NPT and to IAEA safeguards. We also urged the DPRK to comply fully with its obligations in accordance with the relevant United Nations Security Council resolutions.

22. The Leaders of ASEAN and the United States welcomed the ADMM-Plus as a framework that could help strengthen the existing cooperation on regional defense and security between ASEAN and its partners in accordance with ADMM’s open, flexible and outward-looking orientation. ASEAN welcomed the planned participation of the Secretary of Defense in the inaugural meeting of the ADMM-Plus in October.

23. We welcomed the continuation of the U.S.-Lower Mekong Initiative to promote cooperation in the areas of environment, health, education and infrastructure development. We supported the continued convening of the ministerial meetings between the United States and Lower Mekong Basin countries. We encouraged U.S. engagement and support to Brunei Indonesia Malaysia Philippines-East Asia Growth Area (BIMP-EAGA), Indonesia Malaysia Thailand-Growth Triangle (IMT-GT), Ayeyawady-Chao Phraya-Mekong Economic Cooperation Strategy (ACMECS), Cambodia Laos Myanmar Viet Nam (CLMV), Heart of Borneo, and other sub-regional cooperation frameworks.

24. We recognized the importance of cooperation among ASEAN educational and research institutions and encouraged more such academic linkages. In this regard, we noted with appreciation the ERIA-Harvard University Cooperation in academic exchanges and research collaboration, particularly their joint-sponsored Symposium in Ha Noi on 26 October 2010 entitled “Evolving ASEAN Society and Establishing Sustainable Social Security Net.”

25. We stressed the importance of sustaining dialogue at the highest level between the two sides and committed to hold our third meeting next year in conjunction with the 2011 East Asia Summit.


Obama and Southeast Asian leaders call for freedom of navigation in South China Sea

Associated Press
09/24/10 6:13 PM EDT

NEW YORK — U.S. President Barack Obama and Southeast Asian leaders sent China a firm message Friday over territorial disputes between Beijing and its neighbors, calling for freedom of navigation in seas that China claims as its own.

Obama pledged to take a strong role in regional affairs, something welcomed by leaders in the fast-growing region.

The meeting between Obama and the 10-member Association of Southeast Asian Nations comes as China, the other superpower in the region, and its neighbors bicker over territorial claims in surrounding seas.

According to a readout of the meeting provided by the White House, the leaders "agreed on the importance of peaceful resolution of disputes, freedom of navigation, regional stability and respect for international law, including in the South China Sea."

China also has differences with Japan in the East China Sea, although tensions between the neighbors were eased after Japan released a Chinese fishing boat captain involved in a collision near disputed islands. Japanese Prime Minister Naoto Kan called Friday for calm in ties between the countries.

Southeast Asian leaders have welcomed Washington's presence in the region.

Vietnamese President Nguyen Minh Triet said ahead of the leaders' meeting that U.S.-ASEAN ties are crucial "to the security, peace and development in the region."

Obama spoke of strengthening ties and of "unprecedented cooperation between ASEAN and the United States."

"As a Pacific nation, the United States has an enormous stake in the people and the future of Asia," Obama said. "We need partnerships with Asian nations to meet the challenges of growing our economy, preventing proliferation and addressing climate change."

"The United States intends to play a leadership role in Asia," Obama said.

That could cause friction with China, the region's traditional heavyweight.

Beijing was furious after U.S. Secretary of State Hillary Clinton told a regional security forum in Vietnam in July that the peaceful resolution of disputes over the Spratly and Paracel island groups was an American national interest. Beijing said Washington was interfering in an Asian regional issue.

The United States worries the disputes could hurt access to one of the world's busiest commercial sea lanes.

China claims all the South China Sea, but Vietnam, Taiwan, Malaysia, Brunei and the Philippines have also laid territorial claims. Aside from rich fishing areas, the region is believed to have huge oil and natural gas deposits. The contested islands straddle busy sea lanes that are a crucial conduit for oil and other resources fueling China's fast-expanding economy.

On Thursday, the president of the Philippines, Benigno Aquino III, welcomed a strong U.S. role in the region. He said ASEAN would be unified should China use its weight as regional superpower in territorial disputes.

In a reference to China, Aquino said: "Hopefully we don't hear the phrase 'South China Sea' with reference to it being their sea."

Obama also spoke Friday of growing U.S.-ASEAN trade.

"The region is home to some of our largest trading partners and buys many of our exports, supporting millions of American jobs," Obama said. "American exports to ASEAN countries are growing twice as fast as they are to other regions, so Southeast Asia will be important to reaching my goal of doubling American exports."

Read more at the Washington Examiner:


Wednesday, September 22, 2010



Hôm nay đúng Rằm Tháng Tám, một ngày đẹp nhất trong năm cho dân cư vùng nông nghiệp, Ngày Mùa, ngày gặt hái những thành quả trên đồng lúa, trăng trong, gió mát, tình cảm chan hòa thường nảy sinh ra những câu hò lời hát, điệu ca dao trữ tình mà đằm thắm giữa trai làng, gái quê...

Trăng Tháng Tám còn gọi là Trăng Ngày Mùa, và người Việt sống bằng nghề trồng lúa nước, từ bao vạn năm trước dọc bờ sông, biển, phía Đông Nam Á Châu đã không ngừng đem tâm tình mình trải dưới ánh trăng, đọng lại trong không cùng sông nước mênh mông.

Trong khung cảnh ấy, mời các bạn cùng Ngọc Lý, đi tìm lại những tâm tình của dân
cư 15 nước sống rải rác khắp vùng hai bên bờ sông Dương Tử và Hoàng Hà, qua các
câu hò điệu hát, có trên 3000 bài, ban đầu gọi là Thi.

Sau này Khổng Tử (551-479 TCN) chọn lọc lại khoảng 305 bài, gọi là Kinh Thi.

Kinh Thi ngày nay hay bị hiểu lầm là do Khổng Tử soạn, hay tiêu biểu cho văn minh Hoa Hán. Thực ra, đây là những lời ca dao được gió thổi bay khắp các đồng lúa của dân nông nghiệp hai bên bờ sông Dương Tử và Hoàng Hà từ vạn năm trước khi Khổng Tử ra đời.

Trăng rằm tháng tám là trăng ngày mùa
. Người Việt có tục lệ tắt hết đèn, người lớn thì ngắm trăng, trẻ con thì thắp nến rước quanh làng xóm để vui với thiên nhiên.

Trong ngày mùa, ở thôn quê những năm được mùa thì chắc có những "Hội Trăng Rằm", trai gái hát hò đối đáp, trong lúc vui nhộn thì thưởng thức các món ăn gặt hái được từ ruộng đồng.

Món đặc biệt đón trăng ngày mùa của người Việt là Bánh Dẻo, làm từ bột nếp tinh khiết rang lên và trộn kỹ với nước đường thắng, có thêm ít hương hoa bưởi, cũng đương mùa.

Bánh Dẻo thường có nhân đậu xanh, hay nhân hạt sen, rất tinh khiết, và nhất là ngày rằm nhiều người Việt theo đạo Phật ăn chay, nên món bánh dẻo rất thanh khiết này hợp với tinh thần chay tịnh.

Bánh Dẻo của người Việt còn gọi là Bánh mặt trăng, hay Bánh Trông Trăng, theo đúng kiểu cổ điển phải làm hình tròn như mặt trăng, bột nén theo khuôn có hình hoa hồng, hoa cúc, hay hình Hằng Nga, chú Cuội.

Bánh Dẻo của người Việt khác với Bánh Nướng du nhập từ người Hoa, vốn chỉ trồng được lúa mì, nên Bánh Nướng làm bằng bột mì, vỏ bánh có thêm mỡ động vật, nhân bánh có các thứ như lạp xường, vi cá, lòng đỏ trứng, mỡ sa thái nhỏ, vì khu vực Hoa Hạ mùa Thu lạnh hơn nên bánh rất béo, khác hẳn vị Bánh Dẻo.

Ngoài Bánh Dẻo, vụ mùa lúa nếp cũng cho người Việt ăn mừng Trăng Ngày Mùa bằng "Kẹo Mạch Nha". Kẹo Mạch Nha là loại kẹo bằng tinh đường từ mộng các hạt lúa nếp, ăn ngọt mà thanh, gần như mật ong, nhưng lại quyến luyến dịu dàng hơn với vị dẻo dính thơm tho của hạt nếp ngày mùa.

Trong tác phẩm Hương Cuội của Nguyễn Tuân, có diễn tả cách thưởng thức kẹo mạch nha rất cầu kỳ của Cụ Kép khi thưởng Lan, nhưng thường trẻ con làng xóm Việt chỉ cần chị hay mẹ nhúng một đầu đũa vào hũ mạch nha, quấn dính một vòng, rồi vừa cầm que kẹo vừa liếm vừa chơi với bạn, là đủ mê tơi.

Ngoài vụ mùa lúa nếp, còn có đậu xanh, chế biến thành đủ loại hoa quả trái cây dưới các bàn tay khéo léo của những cô tiên da trắng tóc dài, bầy thành một mâm ngũ quả, những trái cây nhỏ xíu bằng đậu xanh trông tươi ngon như thật, nào khế, na, mận, măng cụt, đu đủ, óng ánh dưới một lớp da bằng đông sương mỏng trong suốt.

Trên bàn cỗ, còn phải có một tháp miá. Ngày mùa mà. Tháp mía thường được đặt giữa bàn hay đầu bàn, gồm nhiều thanh mía róc vỏ, chẻ đôi, chặt khúc thành nhiều đoạn với chiều dài thay đổi để người thiếu nữ có thể xếp dần lên thành một kim tự tháp, dấu trong lòng tháp bao ước mơ nào ai biết được.

Dọc đường lên tháp, các đứa em nhỏ nghịch ngợm của thiếu nữ đem bày ra các "con giống" đã làm sẵn hay mua sẵn cả mấy tuần trước. Những "con giống" này được nặn cũng bằng bột nếp, nung lên, và tô màu, trang điểm cho giống các gia súc hay thú vật của thôn quê. Chó, lợn, trâu, bò, gà, vịt, công, cá... Cầu kỳ hơn là các con thú tưởng tượng, như rồng, phượng, kỳ lân,...

Một món rất đặc biệt trong ngày mùa miền Bắc, là món Ốc Hấp Lá Gừng. Có lẽ sau khi gặt hái xong, tát ruộng, thì bắt được bao nhiêu là ốc béo. Thông thường, người dân quê chỉ luộc ốc khêu ăn với nước mắm gừng. Nhưng trong ngày mùa, thì các tiểu thư cầu kỳ khoe khéo bằng cách luộc ốc lên trước, khêu thịt ốc riêng ra, thái nhỏ và trộn chung với thịt heo băm, nấm hương, mộc nhĩ, hành tây, gia vị cho thơm, rồi cuộn vào một cái loa kèn bằng lá gừng tươi, cho lại vào trong vỏ ốc, hấp lên để mời gia đình ăn nóng thưởng trăng.

Mùa tháng tám cũng là mùa bưởi. Bưởi thanh trà có tiếng là ngon. Bưởi ngon là bưởi thơm, tép mọng mà rời, khi bóc lớp màng ngoài các hạt bưởi không nát, mà thơm ngát một một mùi hương rất thanh. Một cách khoe khéo của các cô gái là chọn bưởi, bóc múi, rồi lộn ngược múi bưởi lại cho các tép vẫn còn dính vào nhau nhưng tơi ra như những sợi lông chó bông, và ghép các tép bưởi này vào vỏ bưởi vừa bóc thành hình một con chó bông Phúc Kiến, nhỏ xíu xinh xắn như con chó dấu vừa trong tay áo nàng Xuân Lan khi tiến cung.

Và đu đủ. Chao ơi, bao nhiêu thứ có thể làm với đu đủ. Gỏi đu đủ ăn với khô bò. Hoa tỉa bằng đu đủ. Hay dùng ngay một quả đu đủ xanh, khắc thành một cảnh Trăng Sáng Vườn Chè, Chú Cuội Cây Đa, Hằng Nga Nguyệt Điện, rồi thắp vào giữa một ngọn nến nhỏ, lung linh như một cảnh thần tiên nhất của trẻ thơ.

Còn gì nữa nhỉ?

Ah, Đèn Đêm Thu - hãy nghe Nguyễn Tuân kể

Đèn Đêm Thu

Chao ơi...

Tất cả chỉ như là một giấc mơ...

Mời các bạn kể tiếp các giấc mơ dưới ánh trăng ảo...


Sự Tích Trung Thu

Chuyện dân gian kể rằng mùa thu là quãng thời gian khi hai vợ chồng Ngưu Lang
Chức Nữ được phép gặp nhau từ hai đầu dải Ngân Hà cách trở. Vào trung thu nước
mắt họ rơi lã chã xuống đất thành mưa gọi là mưa Ngâu, không giống như mưa rào
mùa hạ hay mưa dầm gió bấc mùa đông thối đất.

Tuy nhiên, không còn nghi ngờ gì nữa, nét đặc sắc nhất của mùa thu Việt Nam là
trăng. Vào mùa thu có nhiều đêm trăng tỏ hơn các mùa khác trong năm. Theo giáo
sư Hoàng Xuân Hãn, nhà lịch pháp học người Việt nổi tiếng, thì trong nhiều thế kỷ
qua, các nhà chép sử đã ghi lại tỉ mỉ thời gian hoạt đông (theo âm dương lịch) của
động đất, nhật thực, và Tết Trung Thu không trăng sáng. Các ghi chép này cho thấy
trong suốt một nghìn năm qua, chỉ có khoảng dăm bảy đêm Trung Thu không được
ngắm trăng vì trời mưa.

Người Trung Hoa và Việt Nam gọi Trăng mỗi nơi một khác. Người Hoa coi Trăng là
tiêu biểu cho âm, hay "đàn bà". Chịu ảnh hưởng của văn hóa Hán, nhiều nhà thơ,
nhà văn Việt Nam cũng gọi Trăng là "Ả Nguyệt","Chị Hằng".

Thế nhưng văn học dân gian Việt Nam lại coi trăng là "đàn ông", hay dương, cho
nên mới có cách gọi "Ông Trăng" hay "Ông Giẳng, Ông Giăng" (do trẻ con nói ngọng
từ "Ông Trăng").

Ca dao Việt Nam vẫn còn truyền tụng đến ngày nay:

Ông Trăng mà lấy mụ Trời
Tháng năm ăn cưới, tháng mười nộp cheo.

Vào những đêm Trung Thu, nhìn những chỗ đen phớt xanh trên mảnh trăng tròn
vành vạnh và sáng vằng vặc, người ta tưởng tượng ra nhiều sự tích liên quan.
Người Hoa tưởng tượng ra câu chuyện vợ chồng nàng Hằng Nga. Hằng Nga lấy cắp
thuốc "trường sinh bất tử" của chồng là Hậu NGhệ rồi bay lên cung trăng. Nàng trở
thành tiên, không bao giờ chết, song sống cô đơn trong cung Quảng Hàn mênh mông
và lạnh lẽo.

Người Việt thì nghĩ ra câu chuyện "Cây Đa chú Cuôi". Cuội là một chú bé nhà nghèo
phải cắt cỏ chăn trâu cho địa chủ. Nhưng cậu lại có tật hay nói dối mọi người. Cuối
cùng chẳng ai đoái hoài đến cậu. Cậu phải bay lên cung trăng ôm gốc cây đa.

Đồng dao Việt Nam còn lưu truyền rằng:

Thằng Cuội ngồi gốc cây đa
Để Trâu ăn lúa gọi cha ời ời
Cha còn cắt cỏ trên trời
Mẹ còn cưỡi ngựa đi mời quan viên
Ông thì cầm bút cầm nghiên
Ông thì cầm tiền đi chuộc lá đa...

Mặc dù những câu đồng dao trên không theo một logic nào và hết sức tối nghĩa,
những chỗ ngô nghê và hóm hỉnh của nó vẫn làm người ta thích thú và nhớ mãi.

Hàng triệu trẻ em Việt Nam thuộc lòng bài đồng dao này. Chú Cuội trở thành một
nhân vật "nổi tiếng" trong tâm tưởng người Việt, một biểu tượng của kẻ nói dối trơn
tru - "nói dối như Cuội"

Tết Trung Thu cũng đúng vào giữa mùa cốm. Nhiều nơi trong nước làm cốm, nhưng
cốm làng Vòng, Hà Nội, vẫn nổi tiếng và được ưa chuộng nhất.

Tháng Tám âm lịch cũng đánh dấu mùa cưới ở đất kinh kỳ. Có anh chàng nôn nóng
giục nàng về sính lễ cưới xin:

Để anh mua cốm, mua hồng sang sêu...

Cốm xanh để bên cạnh hồng chín đỏ tạo thành một bức tranh sáng sủa, hòa hợp.
Suốt cả buổi chiều ngày Tết Trung Thu, những bà mẹ và những cô con gái tíu tít bày
cỗ Trung Thu trên mâm, gồm các loại trái cây như kế, bưởi, hồng, chuối và bánh
Trung Thu. Nếu như bánh chưng là thứ bánh không thể thiếu được của Tết Nguyên
Đán, thì Tết Trung Thu, được mang một cái tên chung là "bánh Trung Thu". Đến
đêm, khách khứa cùng người nhà vui vẻ phá cỗ ngắm trăng thu.

* Vài câu đồng dao khác về "Ông Giăng"

Ông giẳng ông giăng
Ông giằng búi tóc
Ông khóc ông cười
Mười ông một cỗ
Đánh nhau lỗ đầu

Ông giăng xuống chơi cây cau thì cau sẽ cho mo
Ông giăng xuống chơi học trò thì học trò cho sách
Ông giăng xuống chơi ông bụt thì ông bụt cho chùa
Ông giăng xuống chơi nhà vua thì nhà vua cho lính

Ông giăng xuống chơi cây bưởi thì cây bưởi cho hoa
Ông giăng xuống chơi vườn cà thì vườn cà cho trái
Ông giăng xuống chơi gái đẹp thì gái đẹp cho chồng
Ông giăng xuống chơi đàn ông thì đàn ông cho vợ

Người Việt cổ nói "Ông Giăng Bà Giời ', nói lên tâm thức Mẫu hệ, cho rằng Giời
sanh ra mọi thứ trong vũ trụ, và Giời phải là Bà, Bà Giời có nhiều quyền hạn bao
trùm "Ông Giăng."

Xem thế thì biết quan niệm về Giăng, hay Trăng của Việt có từ rất xưa, và Tết Trông
Trăng hay Hội Ngày Mùa hay Hội Trăng Rằm của Việt có
trước quan niệm "thưởng trăng" của Đường Minh Hoàng (713-756) bên Trung quốc
rất lâu.

Hai ý nghĩa của cách chơi trăng cũng hoàn toàn khác biêt.

Hội Rằm Tháng Tám của người Lạc Việt ăn mừng ngày mùa, cảm tạ trời đất cho mưa
thuận gió hòa, trăng thanh, no ấm. Đó là ngày lễ hội của dân chúng, trai gái, và trẻ
em khắp nơi. Đó là ngày lễ của dân gian. Ngày Mùa.

Cách thưởng trăng cầu kỳ với kiểu "Minh Hoàng du Nguyệt Điện, Hằng Nga vũ khúc
nghê thường" là cách sống hưởng thụ của một vị vua (phụ hệ) thừa tiền của, thế lực,
ngắm đoàn vũ nữ múa hát cho mình xem, tuy có đẹp có hay, nhưng không phải là
cái vui của trăm họ. Đó là chưa kể, Đường Minh Hoàng bị quy là mê đắm nhan sắc
của Dương Quý Phi , bỏ bê triều chính, Trường An thất thủ dưới tay An Lộc Sơn, đến
nỗi sau này phải buộc Dương Quý Phi thắt cổ tự tử để an lòng quân.

Sử Trung Hoa viết:

An Lộc Sơn chiếm được Trường An, ra lệnh cho quân lính đốt phá kinh đô, tàn sát
nhân dân. Sử chép: "Có 36 triệu sinh linh chết trong cơn loạn ấy. Rợ Phiên gặp ai
cũng chém cũng giết, thực là một cuộc đổ máu không tiền khoáng hậu trong lịch sử
Trung Hoa, mà nguyên nhân sâu xa là do cái sắc của một người đàn bà dâm loạn".

Sự khác biệt giữa ánh trăng ngày mùa của Việt và vầng trăng dâm loạn thời Đường
của Trung quốc thật một trời một vực.


Tuesday, September 21, 2010

Medicare Advantage Premiums Fall, Enrollment Rises, Benefits Similar Compared to 2010


Contact: CMS Office of Media Affair
(202) 690-6145

Medicare Advantage Premiums Fall, Enrollment Rises, Benefits Similar Compared to 2010
Wide range of Medicare health and drug plan options continues in 2011

The Centers for Medicare & Medicaid Services (CMS) announced today that, on average, Medicare Advantage premiums will be 1 percent lower in 2011 than today. The majority of Medicare beneficiaries, on average, enrolled in Medicare health and prescription drug plans this year should find little or no change in their benefits in 2011, in addition to seeing more drug plans offering coverage in the prescription drug coverage gap or “donut hole.” Medicare Advantage plans project that enrollment will increase by 5 percent in 2011. And, consistent with the Affordable Care Act, beneficiaries, in most Medicare Advantage plans and Original Medicare, will gain access to preventive benefits with no out of pocket costs.

Through the new tools provided to Medicare under the Affordable Care Act, and working closely with Medicare Advantage Organizations and Prescription Drug Plan, CMS took steps to:

· Protect beneficiaries from excessive increases in premiums and cost sharing through aggressive bid reviews;

· Consolidate low enrollment and duplicative plans so beneficiaries have meaningful differences between plans offered by the same organization;

· Set limits on out-of-pocket expenses;

· Cover preventive services with no cost sharing; and

· Limit plan cost sharing for skilled nursing care, chemotherapy and renal dialysis to the amounts paid by beneficiaries in Original Medicare.

The Affordable Care Act also provides some new benefits to Medicare beneficiaries in 2011 like free wellness visits, some new free health screenings, and a 50 percent discount on brand-name drugs for seniors who full into the coverage gap.

CMS is encouraging beneficiaries enrolled in Medicare Advantage and Medicare Prescription Drug plans to review their current health and drug plan coverage for any changes their plans may be making for 2010 before the annual enrollment period begins November 15. In addition to the 5-Star ratings on the Medicare Plan Finder at, users will find an icon that shows those plans that had a low overall quality rating the past three years.

Additional Resources are available at the following links:

National Press Release issued today (9/21):

Medicare Health and Drug Plan State-by-State Fact Sheets:

2011 Plan Landscape Files:


Wednesday, September 15, 2010

Video: Hội thảo 15 năm quan hệ Việt-Mỹ - RFA



Bi Ca ( Elegy ) - Le Van Khoa & Kyiv Symphony Orchestra in Ode to Freedom - Ca Ngoi Tu Do concert


Lê Văn Khoa sinh năm 1933 tại Cần Thơ, đồng bằng sông Cửu Long miền Nam Việt Nam. Là một người tị nạn chiến tranh, Ông đặt chân đến Hoa Kỳ vào năm 1975. Ông viết nhạc với nhiều thể loại và đã có khoảng 600 nhạc phấm và hòa âm. Ông cũng đã soạn hòa âm về nhạc dân ca và nhạc phổ thông Việt Nam cho Ban Hợp Xướng Ngàn Khơi và Dàn Giao Hưởng Việt Mỹ (VAPO). Lê Văn Khoa cũng viết bài về âm nhạc và là chủ biên chương trình "Nhạc Trong Đời Sống của Chúng Ta", Đài Phát Thanh Little Sài Gòn.

Lê Văn Khoa tự học Nhiếp Ảnh từ thuở hai mươi và đã được nhiều giải thưởng. Năm 1968, Ông cùng sáng lập Hội Nhiếp Ảnh Nghệ Thuật (HNANT) và giúp Hội xuất bản 3 quyển sách. HNANT là một trong 10 hội đứng hàng đầu trên thế giới trong cuộc thi Nhiếp Ảnh Quốc Tế Al Thani và được huy chương vàng trong thể loại "Hội Ảnh Tốt Nhất" ở cuộc thi Trierenberg Super Circuit tại Áo Quốc. Lê Văn Khoa là người Việt đầu tiên có ảnh triển lãm ở Quốc Hội Hoa Kỳ. Ông đã là giáo sư môn nhiếp ảnh tại Đại Học Salisbury State College, Tiểu Bang Maryland, năm 1976-1977.


Remarks by Professor Nguyen Manh Hung, “U.S.-Vietnam Relations: Where we have been and where are we going next”


Remarks by Professor Nguyen Manh Hung, George Mason University
At the Conference on
“U.S.-Vietnam Relations: Where we have been and where are we going next”
The U.S. Capitol Visitor Center, Washington, DC
September 14, 2010

Good morning, distinguished guests, ladies and gentlemen.

I would like, first, to thank the organizers, especially Murray Hiebert of the U.S. Chamber of Commerce and Senator James Webb for inviting and encouraging me to participate in this conference commemorating the 15th anniversary of U.S.-Vietnam relations. It is a pleasure and privilege to contribute my thought at this critical juncture in U.S.-Vietnam relations.

My comments will seek to address two questions. One, what are the major characteristics of U.S.-Vietnam relations since the end of the Vietnam War? Two, what are the factors and forces that may affect the future of U.S.-Vietnam relations?


United States-Vietnam relations in the past thirty-five years have three major characteristics:

1. Slow but steady progress in a positive direction, from cold to warm, from hostile to friendly, from enmity to partnership.

2. Bilateral relations proceed in stages. First was normalization of diplomatic relations which took place in 1995. It was followed by normalization of trade relations in 2006 when the U.S. Congress granted Vietnam permanent normal trade relations status (PNTR). Improvement of military relations came last beginning with the first visit to the United States in November 2003 of Vietnam’s highest military leader, Minister of Defense General Pham Van Tra, which eventually reached its highest point when the first U.S.-Vietnam Defense Policy Dialogue met in Hanoi in August 2010.

3. Improvements or turning points in bilateral relations mostly took place after Vietnam took steps to overcome its own reluctance to move forward. Serious talks on normalization of diplomatic relations between the two countries only began when Vietnam decided to withdraw troops from Cambodia in 1989 and took steps to fulfill the preconditions set by the United States (troops withdrawal, peace agreement, election then formation of a coalition government in Cambodia). Normalization of trade was only possible after Vietnamese leaders had been able to make up their mind to sign a bilateral trade agreement with the United States in 2000 after their failure to do so a year earlier. This decision opened the door for them to join the World Trade Organization and to be accorded PNTR status. Similarly, in the realm of military relations, Vietnam’s reluctance to move forward was clearly demonstrated by its decision to postpone several times the visit to Hanoi of U.S. Secretary of Defense William Cohen until March 2000. One has to wait for three more years before Vietnam decided to send its highest-ranking military leader to the United States in 2003.


Once a hurdle in the sensitive realm of security relations had been overcome, progresses moved rapidly. There are a number of key developments marking progresses in bilateral relations since 2003.

1. The first development was the visit of Minister of Defense Pham Van Tra, the top Vietnamese military leader to visit the US for the first time since the end of the Vietnam War. During his visit, Tra made clear that Vietnam wanted to establish “a framework for stable and long-term partnership” with the United States.

2. The second turning point came with the official visit to the United States of Prime Minister Phan Van Khai in June 2005 to mark the 10th anniversary of the normalization of U.S.-Vietnam relations. Khai was the first top Vietnamese communist leader to visit the United States and was received by the U.S. President at the White House. Khai pledged to improve religious freedom in Vietnam and agreed to send Vietnamese military officers to the United States to study language and medical services. In return, Bush pledged to support Vietnam’s accession to the WTO and promised to visit Vietnam during the APEC Summit in 2006. Khai’s visit was followed by a flurry of visits to Vietnam of U.S. business leaders, trade officials and military leaders. When Donald Rumsfeld visited Hanoi in 2006, he agreed with his counterpart to “increase military exchanges on all levels.”

3. The visit of Prime Minister Nguyen Tan Dung to the United States in June 2008 marked the third turning point. In a joint statement the two leaders reaffirmed their commitment to “promoting and securing fundamental human rights and liberties,” and endorsed the creation of “new political-military and policy planning talks, which will allow for more frequent and in-depth discussions on security and strategic issues.” President Bush reiterated the U.S. government’s “support for Vietnam’s national sovereignty, security, and territorial integrity.” Four months later, in October 2008, the first political-military dialogue took place in Hanoi.

4. The visit of Defense Minister Phung Quang Thanh to the United States in December 2009 marked the fourth turning point. If the previous visit of General Tra cleared the way for military relations, the visit of General Phung Quang Thanh was aimed at strengthening the relations between the two militaries. During his visit, they talked about the possibility of U.S. arms sale to Vietnam and U.S. participation in the ASEAN Defense Ministers Meeting (ADMM) +1 hosted by Vietnam in 2010.

5. The fifth turning point was marked by a number of events: the Shangri-La dialogue in Singapore where Defense Secretary Robert Gates declared on June 5, 2010 that the South China Sea is an “area of growing concern” and warned against “any effort to intimidate U.S. or those of any nation engaged in legitimate economic activity”; the political-security-military dialogue between the US and Vietnam in Hanoi on June 8, 2010 where for the first time the situation in the South China Sea was put on the agenda; Secretary Hillary Clinton’s assertion at the ASEAN Regional Forum in Hanoi July 23, 2010 that “The United States has a ‘national interest’ in freedom of navigation, open access to Asia’s maritime commons, and respect for international law in the South China Sea," and stated US support for “a collaborative diplomatic process by all claimants for resolving the various territorial disputes without coercion;” and the first high-level defense policy dialogue in Hanoi on August 17 where “impressions” of Chinese military modernization were shared. This series of events have brought U.S.-Vietnam relations to a new and critical phase.


Looking ahead, the future of U.S-Vietnam relations depends on a number of factors: the China factor, U.S. view of Vietnam’s strategic importance, Vietnam’s view of U.S. capability and intention, the value factor, and relations between Vietnam and Vietnamese-Americans.

The China Factor

For strategic reasons, China does not want to see a close alliance between Vietnam and the U.S. taking shape close to its southern borders. Neither the United States nor Vietnam wishes to antagonize China unnecessarily. As the reigning superpower, the U.S. has more options than Vietnam. If good relation with China is desirable for the United States, for Vietnam it is a necessity. Being a small country bordering a huge neighbor with a complex history of relationship, in conducting relations with the United States, Vietnam must make difficult choices between the need to have good neighborly relations with China, on the one hand, and the imperative of affirming its sovereign right to pursue diplomatic relations with other countries to protect its sovereignty and territorial integrity, on the other hand.

If the need to pay attention to Chinese sensitivity may pose an obstacle or slow down the process of rapprochement between Vietnam and the United States, especially in the military/security field, then excessive Chinese demands and aggressive behaviors in the South China Sea in the last few years has led to a convergence of security interests between Vietnam and the United States. Both countries are concerned over Chinese military modernization program which increases Chinese capability to impose its will in the South China Sea disputes.

Territorial conflicts both at sea and on land between Vietnam and China have been going on for many years, but the drawing a U-shaped line claiming for China eighty percent of the South China Sea encroaches upon Vietnam’s exclusive economic zone and seabed. In addition, China’s unilateral moratorium on fishing in disputed sea areas and its arrests and mistreatment of Vietnamese fishermen forced Vietnam to respond. Vietnamese government has attempted to internationalize the issue, bought new weapons to improve its defense capability, and launched a campaign to strengthen the determination of the military to protect “every inch of the nation’s land and sea territories.”

For the United States, China’s claims are excessive and not in conformity with international law. The United “does not share and cannot understand Chinese interpretation of the law of the sea.” It opposed to Chinese attempt to intimidate American companies working in the area. If China is able to enforce its claims, the South China Sea will become a Chinese lake, obstructing freedom of navigation, claims that are unacceptable for a global maritime power such as the United States.

China’s behavior, thus, has brought about a convergence of strategic interests between the United States and Vietnam and an improvement in military cooperation between the two countries. What comes next depends on the assessment of each country of the other country’s capability and intention.

Vietnam in U.S. strategic perspective

After the Vietnam War, and especially after Vietnam’s invasion of Cambodia, the U.S. viewed Vietnam as an instrument of Soviet expansionism in Southeast Asia. It joined forces with China and ASEAN to confront Vietnam in Cambodia. However, when Vietnam reformed its economy, changed its foreign policy, and accelerated its integration into the ASEAN regional group, and especially since the normalization of relations between the two countries, U.S. view of Vietnam has changed.

In the U.S.-Vietnam-China triangle, the U.S. is much more comfortable with Vietnam. While the United States needs Chinese cooperation to deal with a number of important global issues, such as stopping the nuclear programs of North Korea and Iran, and combating global warming, etc… the U.S. still regards China as a potential rival. While China may become a threat to U.S. security and its global position, Vietnam poses no such a threat to the U.S. Not only there is no strategic conflict between the United States and Vietnam but, in the U.S. perspective, Vietnam is an important force contributing to the emerging security order in Asia and the Pacific. Under Secretary of State for Economic, Energy and Cultural Affairs referred to the strengthening of partnership with Vietnam as “a key pillar of our presence in this [Pacific] region and of our involvement in multilateral institutions in the Asia-Pacific are.” This positive view of Vietnam encourages the U.S. to push for closer relations between the two countries. So far the U.S. desire to strengthen relations with Vietnam varies in inverse proportion to the aggressive behaviors of China and in positive proportion to the determination and capability of Vietnam to play an independent role in Asia.

Vietnam’s perception of U.S. intention

Past hostilities resulting from two wars –the Vietnam War and the Cambodian War—and Vietnamese perception of the causes of the collapse of European communism lead Vietnamese leaders to suspect that the U.S. wants to overthrow the remaining communist regimes, including that of Vietnam. Party resolutions, media analyses, and official statements repeatedly refer to the danger of “peaceful evolution” and plots to “abuse democratic freedom” of “hostile forces” to overthrow the regime.

The Vietnamese government views U.S. promotion of democracy and pressure on human rights as a means to undermine the communist regime. This concern may be justified but does not necessarily reflect U.S. strategic interest. While the United States would like to see Vietnam to become more liberal and more democratic, it has no plans to overthrow the government of Vietnam. The United States wants a strong, stable, and independent Vietnam. A violent change of government in Vietnam does not serve U.S. strategic interest, for it would create a vacuum which is likely to be filled by forces hostile to the U.S.

As Vietnam moves closer to the United States, it also has to be wary about the possibility of becoming a pawn to be sacrificed on the altar of big power politics, just as the case of North Vietnam in 1954 and South Vietnam in 1973. So long as this mistrust of, and uncertainty about, U.S. commitment remain, U.S.-Vietnam relations will not reach a state of comfort as relations between the U.S. and many of its Asian partners.

The value factor

It is possible to have beneficial cooperation and even a temporary alliance between countries of different or opposing political systems, but it is impossible to have a stable, long-term cooperative relationship and strong bonds between them. Because of different value systems of the United States and Vietnam, the human rights issue has affected and will continue to affect the direction of US-Vietnam relations. It can draw them closer or it may cause conflict between the two countries.

The issue of human rights occupies a significant place in U.S.-Vietnam relations for several reasons. First, it reflects the core belief of the American people. Second, Vietnam’s economic and strategic importance to the United States is not yet at the point that it could overwhelm human rights considerations. Third, many Americans who had fought in the Vietnam War would like to see progress on human rights and democracy in Vietnam so that their sacrifices and those of their fallen comrades would not have been wasted. Senator McCain, a Vietnam veteran and strong advocate of U.S.-Vietnam relations, spoke for them when he said last July that he hoped that one day Vietnam would allow “peaceful dissent” and “rule by the consent of the governed” and that “our current partnership of common interests will ultimately become a partnership of common values.” Fourth, democracy and respect for human rights are the prevailing trend of our time; Vietnamese authorities themselves have pledged to build a “strong and prosperous country and a just, democratic, and civilized society.” There is no difference, in principle, in the ultimate aspirations of both peoples, only difference in interpretations. Finally, concern over human rights has been institutionalized in U.S. politics. Congress has established the U.S. Commission for International Religious Freedom. The State Department has created a position of Assistant Secretary of State for Democracy, Human Rights and Labor. Annual Report on Human Rights by the U.S. State Department is an obligation mandated by Congress. The US embassy in Vietnam has no choice but supplying their part of the annual report and work hard with Vietnamese authorities to show progress on the issue.

Further improvement in U.S.-Vietnam relations depends on how the human rights issue is managed by both sides and, more importantly, on Vietnam’s own initiative on political reform.

Relations between Vietnam and Vietnamese-Americans

Vietnamese-Americans can exercise either a positive or a negative influence on U.S.-Vietnam relations. It all depends, however, on the relationship of the Vietnamese community in the U.S. and the government of Vietnam.

Vietnamese looks upon the community as a source of finance (money sent home and tourism), a potential pool of experts, and would like to turn them into a force lobbying for Vietnam in the United States.

The emergence of a new generations of Vietnamese, both at home and abroad, who carry no baggage of the war and contact and, over time, exchange between Vietnamese-Americans and Vietnamese at home as well as those studying in the United States (including government officials) will bring about better mutual understanding, narrow the perception gap among them, and foster cooperation between the United States and Vietnam. But organized efforts by Vietnamese-American groups to highlight human rights violations and promote democracy in Vietnam has put Vietnam in a bad light and caused tension in the bilateral relations. Looked at the issue from a different angle, it can be argued that constructive criticism of human rights violations may have a salutary effect. First, human rights advocates reflect the values and interest of the United States. Second, improvement of human rights is not only desirable for the people of Vietnam but will also bring the two countries and peoples closer in their political values; and political compatibility is a solid foundation for stable and friendly relationship.

In recent years, the Vietnamese government has made efforts to reach out to the overseas Vietnamese, particularly those in the United States, through the policy of “national reconciliation.” Resolution 36 of the Politburo issued on March 26, 2004 considered overseas Vietnamese “an inseparable part and a source of strength of the whole Vietnamese nation; they are an important factor contributing to the improvement of cooperative and friendly relationship between our country and other countries.” Steps were taken to make it easier for overseas Vietnamese to buy houses in Vietnam, to visit the country, and to work there. They are small steps reflecting privileges accorded by the government to overseas Vietnamese but they fail to address the need of genuine reconciliation based on mutual respect.

Practically every family in South Vietnam had a least a member in the military and/or the government. Many had members who fought on both sides of the conflict. No one wants their parents be labeled “traitors” of the country. Senator Webb in his remarks at the Symposium to commemorate the 15th anniversary of diplomatic relations between Vietnam and the United States in Hanoi last July reminded his audience that it is important to recognize that “there were strongly held views that became in very serious conflict with other strongly held views, both here in Vietnam and abroad” and suggested that “we must respect that a wide variety of views were sincerely held by well-meaning people across the spectrum.”

For genuine national reconciliation to take place, a “peace of the braves” among former Vietnamese combatants must be achieved. This cannot happen so long as history books, the media and official statements misrepresent the Vietnam War as a war between the United States and the Vietnamese people where Southern soldiers and civilians were pictured as American lackeys and unpatriotic, not as decent men and women who fought for their cause and/or out of a sense of duty.

In the last five years, call for understanding of, and respect for, the defeated, has begun to be heard inside Vietnam, mostly from former government officials.

In 2005, the late Prime Minister of Vietnam Vo Van Kiet called for a “new attitude,” reminding everyone that the wounds of war were “shared wounds of the entire nation,” that “history forced many families in the South to have their loved ones on both sides of the conflict,” and suggested that the country should “light an incense stick” to pray for the souls of all the soldiers—North and South- for they were all “children of Mother Vietnam.”

Five years later, in 2010, a North Vietnamese general, General Nguyen Trong Vinh, former Vietnamese ambassador to China and alternative member of the Central Committee of the Communist Party, in an interview with Nguoi Viet newspaper (August 30, 2010), declared, the “blood shed by [South Vietnamese soldiers in the naval battle against the Chinese at Hoang Sa in 1974] was blood shed for the fatherland, they must be honored and considered equal to fallen soldiers of the People’s Army of Vietnam.”

The Vietnamese government has taken two encouraging decisions. One is to support and facilitate the “Returning War Casualties” project of the Houston-based MIA/POW which seeks to search for and rebury the remains of former reeducation inmates who died in camps. Second is to remove military units from the Binh An cemetery, the former burial place for the soldiers of the Armed Forces of the Repulic of Vietnam (ARVN) and the equivalent of the Arlington Cemetery. Overseas Vietnamese and those in the United States are watching to see whether the cemetery will be removed for commercial development, kept under this present condition, or preserving it as a historical site to start the healing process. These two issues, if handled properly, could be building blocks for better relations between Vietnam and Vietnamese-Americans.

National reconciliation between Vietnamese is a historical duty and can have a huge political impact. It may transform the opposition of Vietnamese overseas communities into powerful lobbying groups in favor of Vietnam in practically every country in the world, and it certainly will cement the relationship between the United States and Vietnam.