Tuesday, December 21, 2010

VVA'S HOLIDAY GREETINGS

.




December 18, 2010

Distinguished guests,
Community Leaders,
Community Members and Friends,

Along with our members of Voice of Vietnamese Americans [VVA], I feel such overwhelming warmth and happiness today. Thank you all for taking time to come and celebrate with us. Happy Holidays.

This event could only happen with the sponsorship of Frank Huy Do, in partnership with New York Life. On behalf of VVA, I thank Frank and New York Life for your kindness and generosity. VVA looks forward to a long lasting partnership with you.

We are much honored to welcome each and every one of you, and we are very touched with the presence of many leaders who care so much for civic engagement and have set examples through their lifetimes. Congressman Connolly has sent his Holiday Greetings. With us today, we have State Delegate Jim Scott, Professor Bich Nguyen (NCVA), Professor Khai Nguyen (VN Review), Dr. Can Le of the Vietnamese Canadian Federation, Teacher Van Nga Pham, Colonel Tuan Ton, Ms. Brigitte of Brigitte Galleries and from the Vietnamese American National Chamber of Commerce, Mrs. Tuyet Mai of Tuyet Mai Video, Mr. Hoa Pho, Mr. Hung Nguyen, a former marine, Vietnamese Student Association of GMU, Vietnamese Student Association of William and Mary, Members of the Mid Atlantic Union VSAs, Alum of Georgetowne VSA, Recipients of the Nisei Relocation Commemorative Fund, and last but not least, all of our volunteers and friends.

Voice of Vietnamese Americans’ mission is to empower Vietnamese Americans by promoting civic engagement, community organizing, and capacity building. We envision a strong voice of Vietnamese Americans that can enhance, support, and defend the core values of America: that of democracy, liberty, and justice for all.

This vision and mission are shared between our core team members who I am very blessed to work alongside with and I am very proud to introduce to you today: Hoan Dang, Jack Nguyen, Vel Hernandez, Nhien Pho, Anh Thien Nguyen, Hanna Ly, Hung Dao, Binh Ly. We are especially lucky to have Cindy Dinh agreed to be our student liaison at Rice University in Texas, and Mrs. Kim Ha from Radio Me Maria agreed to be our liaison in Orange County, California.

We could not do it without our friends and volunteers. Among them are Van Anh, Long Nguyen, Linda Nguyen, Thi Tran, Nhut Pho, and many others who could not be here with us today.

Together with other organizations in our community, we have accomplished quite a few projects, such as the “Journey to Freedom: A Boat People Retrospective Symposium” at the Library of Congress in May 2009, Foreclosure Prevention, Health Fair, Job Fair, in 2009 and 2010. In 2010, we actively engaged in Census 2010 at both County level and State level, leading to Redistricting 2011 with a Redistricting Seminar to be held on January 7 at the Fairfax Government Center. We also partner with the VA Civic Engagement Table, the Coalition of Asian Pacific Americans of Virginia, the VA APA Roundtable, Asian Real Estate Association of America, Virginia Coalition of Latino Organizations, Jewish Community Relations Council, League of Women Voters in Virginia and in Maryland, the Nisei Relocation Commemorative Fund, and especially, the Asian Division Society Friends of the Library of Congress, to archive the history of our Vietnamese Americans.

During the last two years, V VA has advocated for Freedom of Internet, Freedom of Expression, Freedom of Religions, Human Rights for people in Tibet, Myanmar, China, Vietnam, Affordable Health Care, Affordable Housing, Foreclosure Preventions, Financial Reforms, Immigration Law Reform, Hepatitis B awareness, and Higher Education with equal opportunities for all students. About this time in 2008, with the contribution of more than 30 organizations and individuals nationwide, especially of Dr. Can Le from Canada, we put together a Policy Platform of Vietnamese Americans. This Policy Platform was submitted to the Transitional Team of the Obama Administration in the beginning of 2009. In May 2009, we secured 2 Resolutions at the Federal Level, honoring “May 2nd: Vietnamese Refugees Day”, introduced by Congressman Cao in the House, introduced by Senator Webb in the Senate. At State Level, State Delegate Hull introduced the Resolution: “May 2nd, Vietnamese Boat People Day” in the Commonwealth of Virginia.

Our main focus this year would be to educate the public about Redistricting 2011, GOTV for Elections 2011, and an event on May 2nd at the Library of Congress about the history of Indochinese communities in the United States.

We would love to have you join us as VVA member today, supporting us by sponsoring an event or donating time and money to the just cause, and for young college students, please register to vote and please do vote. We have voter registration forms available at all VVA’s events, so if you are a citizen but not yet registered to vote, let’s fill out the form today.

Voice of Vietnamese Americans sincerely thanks all of the leaders from the Vietnamese American Community for supporting us and all volunteers who constantly bring in more engergy to keep us moving forward. Let’s celebrate that spirit of civic engagement,

Happy Holidays


Genie Nguyen, Chair


--------------

Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2010

Kính thưa quý vị quan khách,
Quý đại diện hội đoàn, đại diện cộng đồng,
Quý đồng hương và các bạn thanh niên thân mến,

Cùng với tất cả các anh chị em trong Voice of Việtnamese Americans [VVA] tại đây hôm nay, tôi cảm thấy thật ấm lòng và hạnh phúc với sự hiện diện của quý vị. Xin thành thật cảm ơn quý vị đã bỏ chút thời giờ quý báu đến với chúng tôi. Xin chúc tất cả một Giáng Sinh và Năm Mới vui vẻ.

Cuộc họp mặt của chúng ta hôm nay chỉ có được với sự bảo trợ của anh Frank Huy Đỗ, cộng tác viên của New York Life. Đại diện VVA, tôi xin thành thực cảm ơn anh Frank và New York Life về lòng hảo tâm và sự rộng rãi của quý vị. VVA hy vọng sự hợp tác của chúng ta sẽ thật tốt đẹp và bền lâu.

Chúng tôi rất vinh hạnh được đón tiếp tất cả quý vị. Chúng tôi cũng rất xúc động với sự hiện diện của rất nhiều vị lãnh đạo luôn chú tâm đến việc xây dựng cộng đồng và từng làm nhiều gương sáng suốt cuộc đời của họ. Dân Biểu Liên Bang Connolly và Dân Biểu Tiểu Bang Mark Keam đã gửi lời chúc mừng. Đến với chúng ta hôm nay, có GS Nguyễn Ngọc Bích, chủ tịch Nghị Hội Người Việt Toàn Quốc tại Hoa Kỳ, GS Nguyễn Quốc Khải, chủ nhiệm trang Vietnam Review, TS Kinh Tế Lê Duy Cấn từ Liên Hội Người Việt Canada, Giáo Sư Phạm Vân Nga, Trung Tá Tôn Thất Tuấn và gia đình, Cô Brigitte từ Brigitte Galeries thuộc Phòng Thương Mại Việt Mỹ Toàn Quốc, Ông Phó Hòa thuộc Hội Võ Bị Thủ Đức, Ông Nguyễn Hùng là cựu thủy quân lục chiến Hoa Kỳ, Cô Tuyết Mai giám đốc Tuyết Mai video, Hội Sinh Viên Việt Nam từ Đại Học William and Mary, Hội Sinh Viên Việt Nam từ Đại Học George Mason, thành viên của Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam vùng Đông Bắc Đại Tây Dương (Mid-Atlantic Union Vietnamese Student Associations), cựu hội viên của Hội Sinh Viên Đại Học Georgetown. Chúng tôi cũng có sự hiện diện của nhiều học sinh xuất sắc đã nhận học bổng của Hội NSRCF (Nisei Relocation Commemorative Fund), và tuy nhắc đến sau cùng nhưng không kém phần quan trọng, là tất cả các tình nguyện viên và thân hữu của VVA.

Chủ trương của Voice of Vietnamese Americans là làm tăng sức mạnh của người Mỹ gốc Việt bằng cách khuyến khích sự tham gia tích cực trong nghĩa vụ công dân, xây dựng cộng đồng, và khuếch trương sức mạnh. Chúng tôi mong có một tiếng nói người Mỹ Gốc Việt thật mạnh mẽ để có thể tăng cường, hỗ trợ, và nhất là bảo vệ các giá trị căn bản của chúng ta: Đó là Dân Chủ, Tự Do, và Công Bằng Xã Hội.

Chủ trương và mục đích này được các thành viên nồng cốt trong nhóm cùng chia sẻ. Tôi rất may mắn được làm việc chung với các bạn này, và rất hân hạnh giới thiệu họ với quý vị hôm nay: Anh Đặng Đức Hân Hoan, Anh Nguyễn Phước Nhân, Cô Vel Hernandez, Cô Phó Thanh Nhiên, Anh Nguyễn Anh Thiền, Chị Lý Ngọc Hạnh, Anh Đào Duy Hưng. Chúng tôi cũng rất may mắn được Cô Cindy Đinh nhận làm đại diện cho VVA tại Đại Học Rice ở Texas, và Cô Kim Hà thuộc đài Mẹ Maria nhận làm đại diện cho VVA tại Orange County, California.

Chúng tôi không thể làm được các điều này nếu không có sự tiếp tay của các bạn bè và tình nguyện viên. Trong số những người bạn quý này có cô Nguyễn Vân Anh, anh Nguyễn Thanh Long, cô Linda Nguyễn, Cô Trần Thị Thi, Cô Phó Thanh Nhựt, và rất nhiều bạn quý khác không thể góp mặt với chúng ta hôm nay.

Cùng với rất nhiều hội đoàn khác trong cộng đồng, Voice of Vietnamese Americans đã hoàn thành một số dự án. Thí dụ như buổi Hội Luận “Hành Trình Tìm Tự Do: Câu Chuyện Thuyền Nhân Việt Nam”, tại Thư Viện Quốc Hội ngày 2 tháng 05 năm 2009, các chương trình “Giúp Nhà không bị tịch thu”, tham gia “Hội Chợ Y Tế Mùa Hè”, tham gia “Ngày Tìm Việc Làm”, trong các năm 2009 và 2010. Năm 2010, Voice of Vietnamese Americans đã tham gia tích cực vào việc vận động cho Census 2010, ở cấp độ địa phương và Tiểu Bang, và sẽ tiếp tục với chương trình “Redistricting 2011”, với “Redistricting Seminar” được tổ chức vào lúc 10 giờ sáng ngày 07 tháng 01, 2011 tới đây, tại Trung Tâm Hành Chánh Quận Fairfax, 12000 Fairfax County Government Parkway. Chương trình này hoàn toàn miễn phí, xin kính mời quý vị tham dự đông đảo.

Voice of Vietnamese Americans cũng hợp tác với nhiều hội đoàn bạn như VA Civic Engagement Table, the Coalition of Asian Pacific Americans of Virginia, the VA APA Roundtable, Asian Real Estate Association of America, Vietnamese American National Chamber of Commerce, Asian American Chamber of Commerce, Virginia Coaliton of Latino Organizations, Jewish Community Relations Council, League of Women Voters in Virginia , the Nisei Relocation Commemorative Fund, và đặc biệt, là với the Asian Division Friends Society của Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ, để lưu trữ các tài liệu lịch sử của người Mỹ Gốc Việt.

Trong suốt hai năm qua, Voice of Vietnamese Americans đã tích cực vận động cho Tự Do Internet, Tự Do Ngôn Luận, Tự Do Tôn Giáo, Nhân Quyền cho dân tại Tây Tạng, Miến Điện, Trung Cộng, Việt Nam, Bảo Hiểm Sức Khỏe cho người nghèo, Nhà cửa cho người nghèo, Chống nạn nhà bị tịch thu, Cải Tổ Luật Tài Chánh, Cải Tổ Luật Di Trú, Phòng Ngừa Bệnh Viêm Gan B, và Cải Tổ Giáo Dục với cơ hội học lên cao cho mọi người dân. Cùng khoảng thời gian này năm 2008, với sự đóng góp của trên 30 hội đoàn và cá nhân toàn quốc, đặc biệt là TS Kinh Tế Lê Duy Cấn từ Canada, chúng tôi đã hoàn thành một Bản đề nghị các cải cách chính sách theo quan điểm người Mỹ Gốc Việt. Bản Chính Sách Đề Nghị này đã được nộp cho Transition Team của chính quyềnh Obama vào đầu năm 2009. Vào tháng 5 năm 2009, Voice of Vietnamese Americans vận động cho sự hình thành của 3 quyết nghị liên quan đến lý do có mặt của người Mỹ gốc Việt trên đất nước này. Quyết Nghị “May 2nd, Vietnamese Refugees Day”, được Dân Biểu Cao Quang Ánh đưa ra tại Hạ Viện, và Thượng Nghị Sĩ Webb đưa ra tại Thượng Viện. Ở cấp tiểu bang, Dân Biểu Tiểu Bang VA Bob Hull đưa ra Nghị quyết “May 2nd, Vietnamese Boat People Day”.

Chú tâm chính của Voice of Vietnamese Americans năm 2011 sẽ là giúp đem lại các tin tức về Redistricting 2011, cổ động đồng bào bỏ phiếu đông đảo cho kỳ bầu cử 2011 tại VA, và cùng các cộng đồng Miên, Lào, tổ chức một buổi hội luận về Hành Trình Lịch Sử của khối người Mỹ gốc Đông Dương tại Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ.

Chúng tôi xin mời quý vị cùng gia nhập Voice of Vietnamese Americans, hay tiếp tay bằng cách bảo trợ một chương trình sinh hoạt, đóng góp thời giờ và tiền bạc vào các cuộc vận động cho phúc lợi chung. Với các bạn sinh viên trẻ, xin ghi danh đi bầu và xin nhớ đi bỏ phiếu. Chúng tôi có đơn xin ghi danh cử tri tại tất cả các chương trình sinh hoạt của VVA. Nếu bạn là công dân Hoa Kỳ mà chưa ghi danh đi bầu, xin hãy điền đơn hôm nay.

Voice of Vietnamese Americans xin chân thành cảm tạ quý vị lãnh đạo hội đoàn trong cộng đồng Việt Nam đã không ngừng hỗ trợ chúng tôi, và xin cảm ơn các tình nguyện viên đã luôn luôn đem đến năng lực mới giúp chúng tôi tiếp tục dấn bước. Chúng ta hãy cùng ăn mừng tinh thần phục vụ cộng đồng này.

Xin kính chúc tất cả một Mùa Giáng Sinh và Năm Mới hạnh phúc,

Thay Mặt Voice of Vietnamese Americans,

Ngọc Giao





.

Monday, December 20, 2010

Holiday Greetings from the Honorable Connolly - Member of Congress, 11th District, Virginia

.






December 18, 2010
Voice of Vietnamese Americans
3835 Prince William Drive
Fairfax, VA 22031


Dear Friends,

Please accept my very best wishes for a joyous holiday season!

At this time of the year, I give thanks for all of my friends throughout Northern Virginia with whom I have worked to achieve our shared goals. The Vietnamese-American community is an important and vibrant segment of our community and one that enriches the lives of all. During the course of my years of public service, I have come to know many of you individually, and I look forward to strengthening our friendship and bond.

I treasure our relationship and pledge to continue to be your partner as we work towards full equality and human rights for all.

Happy Holidays and may 2011 be filled with prosperity, health, and good fortune.
Sincerely,



Gerald E. Connolly
Member of Congress
ll,th in District, Virginia




.

Sunday, December 19, 2010

Remarks by Lieutenant Colonel Tuan T. Ton, U.S. Army at VVA's Holiday Reception




Reception hosted by the Voice of Vietnamese Americans (VVA)
Present Restaurant, Falls Church, Virginia
December 18, 2010

Remarks by Lieutenant Colonel Tuan T. Ton, U.S. Army


• Good afternoon everyone. It is truly a pleasure for me to speak today to such a diverse and distinguished group. I am grateful for the leadership of Ms. Genie Nguyen who, I am sure, went out of her way in many aspects to organize this wonderful and meaningful reception.

• I must admit that when I called Ms. Genie a few days ago and asked her to describe for me who will be coming to today’s reception, she replied: “well, most of them are younger than you.” So the first thing that came to my mind was that “what is wrong with these young people? It is Saturday and don’t they have a better place to be?” But I was dead wrong.

• The fact that you are here tells me at least one thing – you want to be here. If I had to make a guess, I would say because you have decided to take part in something that is bigger than yourselves. And if I could guess one more time, I would say that you, each of you in your own way and capacity, have committed to make a difference for the community we are living in today.

• Am I right so far?

• Well, it did not take long for me to find out who you are after talking with a few folks in the area and browsing through your website. It came to my understanding that Voice of Vietnamese Americans (VVA) members and volunteers have served the community in many aspects but if I may just to highlight a few examples of your civic engagement as we are celebrating today’s gathering.

o The support for Census 2010, under the leadership of Vel Hernandez and Vân Anh, was actively promoted, not only within the Vietnamese American community but also with the communities of Latino, Korean, Chinese, just to name a few.

o Nhiên, Miss Eden Pageant 2009, who contributed in many events such as the July 4th parades right on our capital’s Constitution Avenue, Tết Trung Thu for the children, and promoting civic engagement in young professionals.

o Vel Hernandez has successfully advocated for the rights and proper compensation for the Vietnamese export workers at an American company in Malaysia.

o Mr. Hoan Đặng, who has a 25 years record of leading non-profit organizations, recently decided to resign from a very high pay job to pursue a new career in public service.

o Many of you have volunteered in voter registration since 2008 through phone banking and canvassing, and even making personal visits to pagodas and churches. You also reached out to the Vietnamese Student Associations at various universities and colleges.

o Many of you are involved with Foreclosure Preventions, Health Fair, and Job Fair where the benefits carried far beyond the boundary of serving the Vietnamese American community. That is the true spirit of civic engagement.

• There are so many more contributions, all made by many of you and the list can easily go on and on. With that, I am truly delighted to have this opportunity to thank you in person for what you are doing for our community, and for every act of compassion you have served to make a better world for us all. So, I say “thank you” for making a difference.

• Although many of us have grown up in different parts of the world, we were raised in different environments, came from different backgrounds, our journeys all led us to here today because we all have one trait in common – selfless service – serving to make the community a better place for all.

• We should always cherish our distinguished Vietnamese heritage because the intangible legacies of our ancestors will never fade away. The distinctive attributes of our Vietnamese heritage will continue to shine upon generations by its unique culture and traditions and those, my friends, give us a distinct uniqueness.

• In great nation, we value hard work through determination, we humble with our successes and cross-culture aspirations, and we enjoy our rewards by sharing that success with others for the benefit of their own. Indeed, we should never stop at just being an American, because America has given us, each one of us, so much that none of us can ever pay back in full. We, however, certainly can repay one step at time by the contributions we make.

• So, why civic engagement? In civic engagement, we help to foster the community that reflects the perspectives of a promising society, through shared values and creating opportunities, for those that, one day, will travel the paths better than ours. We should make every effort to make the place we came, a better place than when we found it – making America a better place for all. And to me, that is what civic engagement all about.

• I want to tell you a quick story, an observation rather, about Potato, Egg and Coffee Bean. I am sure you have seen these three things before and I hope you will think differently about them the next time you see them again.

o When you place a potato into hot water, the hot water will cook potato and make it softer. The longer you keep the potato in the hot water, the softer it will be.

o In contrast, when you place an egg into hot water, the hot water will make the soft part inside of the egg harder.

o Well, unlike the Potato and the Egg, where the environment had changed both of their characteristics, the coffee beans, on the other hand, when put into the hot water, the coffee beans will change the hot water to something else – coffee as we know it. The tough hot water now produced a better smell, a delicious flavor, and more valuable. The coffee beans did not let the environment change their characteristics, but instead the coffee beans stood strong and made a difference.

• In closing, whether you were born in Vietnam, in America, or elsewhere, you are now part of this grateful nation. A nation that you can look upon and say with pride: “I am an American!” I want to assure you that our beloved America, land of the free and home of the brave, will continue to prosper and always serve as an icon of compassion and humanity for the world as long as we never run out of dedicated, energetic and selfless-service individuals like you – “the coffee beans” of today for tomorrow.

• Thank you very much. Merry Christmas and Happy New Year!

---

Lieutenant Colonel Tuan T. Ton, U.S. Army
Military Advisor
Bureau of East Asian and Pacific Affairs (EAP)
Department of State


LTC Ton has been serving as Military Advisor for the Bureau of East Asian and Pacific Affairs, Department of State, since September 2009. In this capacity, he is responsible for a wide range of political-military affairs including State-Defense interface, defense policy issues, security cooperation, foreign military assistance, and license for export of defense articles that support the overarching U.S. foreign policy objectives.

LTC Ton was born in Vietnam and immigrated to the United States in 1977 under political refugee status, commonly referred to as “boat person.” After graduating from Southeastern Oklahoma State University, he pursued his dream of military service and eventually enlisted in the Army as an Infantryman in 1986 and subsequently served with the 1st Battalion 30th Infantry, 3rd Infantry Division in Schweinfurt, Germany.

Following his commission as an Infantry officer in 1989, LTC Ton served in various positions with 2nd Battalion 187th Infantry, 101st Airborne Division (Air Assault) including participation in Operations Desert Shield and Desert Storm as a Platoon Leader. During his next assignment with 1st Battalion 5th Cavalry, 1st Cavalry Division, he was responsible for the logistics of his battalion while deployed on 48 hours notice to Kuwait for Operation Intrinsic Action in response to aggressive actions by Iraq, and he later commanded C Company and Headquarters and Headquarters Company.

After earning the Foreign Area Officer qualification, LTC Ton served as the Country Director for U.S. Pacific Command directing the effort to develop the military relations and security cooperation with Cambodia, Laos and Vietnam. He then became a Policy Advisor to the Deputy Assistant Secretary of Defense for POW/Missing Personnel Affairs leading the formulation of U.S. national policy for personnel recovery and overseeing the Department of Defense’s active involvement in national civil search and rescue and crisis response.

Prior to his current assignment, LTC Ton participated in Operation Enduring Freedom serving as the U.S. Forces Afghanistan Liaison Officer to U.S. Embassy Islamabad and Pakistan’s Army Headquarters synchronizing the combined effort along the Afghanistan-Pakistan border.

Some of his awards and decorations included the Bronze Star Medal, Defense Meritorious Service Medal with 2nd Oak Leaf, Meritorious Service Medal, Department of State Meritorious Honor Award, Afghanistan Campaign Medal, NATO Medal, Ranger Tab, Parachute Badge, Air Assault Badge, Combat Infantryman Badge, and Office of the Secretary of Defense Badge.

LTC Ton received a Master of Art in National Security Affairs from the Naval Postgraduate School and is fluent in Vietnamese. He is also a graduate from the U.S. Army Command and General Staff College. LTC Ton is married to his college sweetheart, Thu-Ha, and they have Andrew, a second lieutenant in the U.S. Army, and Stephanie, a junior at the University of Houston in Texas.




.

VVA Civic Engagement 2010

.



By Vel Hernandez

Thursday, December 16, 2010

Holiday Greetings from Voice of Vietnamese Americans




Nhân dịp Lễ Giáng Sinh, Voice of Vietnamese Americans xin kính chúc các bậc trưởng thượng, quý thân hữu và quý đồng hương một Giáng Sinh nhiều ơn phước, một Năm Mới bình tâm, an toại.

Wishing you a very merry Christmas, a New Year filled with love, happiness, hope, and successes.

May All Dreams Come True


Voice of Vietnamese Americans



.

Wednesday, December 15, 2010

VVA RADIO MESSAGE Dec 13, 2010

.

RADIO VIỆT NAM HẢI NGOẠI
LẬP PHÁP – CỘNG ĐỒNG
Do Voice of Vietnamese Americans phụ trách

Thứ Hai 13 tháng 12, 2010

http://radiohaingoai.org/TuanNay/LapPhapCongDong.mp3

Ngọc Giao và Tiếng Nói Người Mỹ gốc Việt hay Voice of Vietnamese Americans xin kính chào quý thính giả đài phát thanh Việt Nam Hải Ngoại và quý đồng hương khắp nơi. Chương trình Lập Pháp và Cộng Đồng hôm nay của chúng ta ngoài phần tin thường lệ, còn có vinh hạnh được tiếp chuyện Dân Biểu Cao Quang Ánh vào lúc 04:30 pm, xin quý vị nhớ đón nghe.

Thưa quý thính giả, các tin lập pháp đặc biệt hôm nay gồm tin một chánh án liên bang tại Virginia đã xử một điều trong bộ Luật Cải Tổ Bảo Hiểm Y Tế là vi phạm hiến pháp Hoa Kỳ, khi buộc mọi người phải mua Bảo Hiểm Y Tế, bắt đầu năm 2014.
Nhiều tòa ánh khác xử trước đây đã cho rằng điều này hoàn toàn hợp hiến, trong đó có hai vị chánh án liên bang tại Virginia và Michigan. Nhiều đơn kiện luật bảo hiểm y tế đã bị hủy, và một số khác còn đang chờ được đem ra tranh cãi trước tòa, trong đó có một đơn được 20 tiểu bang đồng ký tên tại tiểu bang Florida.

Như chúng ta đã nói từ trước, đơn kiện Luật Cải Tổ Bảo Hiểm Y Tế ở Virginia do Bộ Trưởng Tư Pháp VA khởi tố, với lý do duy nhất là muốn dùng chuyện Luật này thiếu “severability clause” / [điều khoản tách biệt] để đòi hủy toàn bộ luật cải tổ y tế. Các quan sát viên nhận thấy từ khi nhậm chức đến nay, Cuccinelli chỉ chú tâm đến việc kiện tụng chính phủ liên bang một cách cực đoan, và tiêu phí nhiều tiền của ngân quỹ tiểu bang vào việc này, mà không chú ý gì đến nhu cầu thực sự của dân.

Trên thực tế, Luật Cải Tổ Bảo Hiểm Y Tế sẽ giúp trên 30 triệu dân Hoa Kỳ có bảo hiểm sức khỏe, nhiều thanh niên sinh viên dưới 26 tuổi được tiếp tục dùng bảo hiểm chung với gia đình trước khi họ tốt nghiệp đại học hay có công ăn việc làm, đa số dân Hoa Kỳ có bệnh nan y như ung thư, viêm gan, xuyễn, … không còn bị hãng bảo hiểm từ chối, và rất nhiều điều khác giúp cho đa số dân nghèo có đời sống sức khỏe bảo đảm hơn, với điều quan trọng nhất là giảm thiểu chi phí quốc gia vào tiền trả cho bảo hiểm.

Trong kỳ bầu cử vừa qua, quan sát viên cho biết trên 4 tỷ Mỹ Kim đã được các tay tài phiệt có đặc lợi trong việc kỹ nghệ bảo hiểm y tế bỏ ra để vận động cho chuyện này.

Người ta nghĩ rằng Đạo Luật này sẽ tiến tới việc đưa đến sự phân định của Tối Cao Pháp Viện.

Tin quan trọng thứ hai, là Thượng Viện hôm nay sẽ bỏ phiếu về dự luật cắt giảm thuế mà Tổng Thống Obama đã đạt đến sự đồng ý với phe Cộng Hòa trong tuần qua. Theo sự thương lượng này, thì phe Cộng Hòa đồng ý với yêu cầu của TT Obama trong việc giảm thuế cho 99% dân trung lưu với mức lương dưới 250 ngàn. Đổi lại, TT Obama chấp thuận việc giảm thuế cho các tay đại tư bản giàu sụ chiếm 1% dân số Hoa Kỳ, với điều kiện họ phải mang công ăn việc làm về cho dân Hoa Kỳ, thay vì lập hãng xưởng ở ngoại quốc.

Tổng số tiền 858 tỷ Mỹ Kim sẽ giúp gia hạn giảm thuế cho người giàu có nhất tại Hoa Kỳ, theo đạo luật từ thời Tổng Thống Bush.

Ngày thứ sáu 10 tháng 12, nhiều dân biểu nghị sĩ phe Dân Chủ đã chống lại điều này, cho rằng những người quá giàu phải đóng góp trả lại cho xã hội, và không đồng ý chuyện giảm thuế cho họ. Tại Thượng Viện hôm thứ sáu, TNS Bernie Sanders của Vermont đã thuyết trình suốt 8 tiếng, tạo khối chống đối dự luật này.

Để bênh vực sự thỏa thuận của mình, TT Obama đã phải dựa vào uy tín của TT Clinton, người nổi tiếng thành công về kinh tế trong nhiệm kỳ tám năm của ông, với ngân quỹ thặng dư và nhiều công ăn việc làm được tạo ra cho người dận. TT Clinton đã có một buổi họp báo và chính thức công nhận sự thỏa thuận này hợp lý, và cần thiết, cũng như là điều hay nhất mà TT Obama có thể làm để giúp dân Hoa Kỳ được ổn định hơn về kinh tế, tạo thêm công ăn việc làm, và thúc đẩy sự tiêu dùng giúp kinh tế phát triển.

Theo TT Clinton, chương trình giảm thuế trong tiền lương sẽ giúp 95% dân Mỹ có thêm tiền tiêu dùng, đưa đến $120 tỷ Mỹ Kim/ năm được đưa vào luân chuyển trong việc mậu dịch, và là điều duy nhất trong các chính sách thuế má có thể giúp phục hồi kinh tế, dựa theo ý kiến các chuyên gia kinh tế. Dự luật giảm thuế cho các hãng xưởng tạo thêm việc làm sẽ giúp mang nhiều công ăn việc làm lại cho dân chúng, giảm số thất nghiệp, và giúp xã hội ổn định hơn.

TT Clinton cũng tán thưởng việc giảm thuế cho các đại doanh nghiệp, khuyến khích họ mang việc làm về Hoa Kỳ, thay vì đầu tư tại Trung Cộng. Ông cho biết, tại Nevada, nơi tỷ số thất nghiệp lên đến 14% vào năm nay, đã có 2 hãng xưởng trước đây dùng nhân công tại Trung Cộng, nay đã dời về Hoa Kỳ, vì được chính phủ khuyến khích và nâng lợi nhuận của họ lên. Trong 2 năm qua, có trên 30 hãng chế tạo bình điện cao thế đã được mở tại Hoa Kỳ, nâng phần thị trường Hoa Kỳ có trên thế giới từ 2 % lên 20%, và kỳ vọng đến năm 2014 sẽ tăng đến 40%. Đây là điều mà chính quyền Obama cố gắng đạt đến: chuyển công ăn việc làm từ ngoại quốc về Hoa Kỳ.

TT Clinton kết luận Dự Luật Giảm Thuế do TT Obama thỏa thuận với phe Cộng Hòa là điều tốt cho đất nước, và mong các dân biểu nghị sĩ phe Dân Chủ sẽ ủng hộ dự luật này khi bỏ phiếu hôm nay.

Trong buổi diễn văn với quần chúng ngày thứ bảy 11 tháng 12, TT Obama tiếp tục thúc đẩy phe Dân Chủ cộng tác với phe Cộng Hòa và chấp nhận sự lùi bước trong thương lượng của ông để dự luận có thể được thông qua. Nếu Dự Luật được thông qua, TT Obama đã vượt được thử thách lớn, và chứng tỏ bản lãnh của ông với khả năng làm việc với lưỡng đảng, vượt qua lằn ranh đảng phái.

Ngày thứ sáu, đại diện khối đa số tại Hạ Viện, Dân Biểu Steny Hoyer thuộc đảng Dân Chủ từ Maryland, bất đồng ý với dự luật do sự thỏa hiệp giữa Obama và phe Cộng Hòa, nhưng cũng tuyên bố đây là sự nhượng bộ cần thiết để dự luật được thông qua hầu có thể diúp đa số dân chúng nhiều hơn.

Đây là một trong những thảo luận gay gắt và cuối cùng của Kỳ Họp cuối của Quốc Hội thứ 111 . Khi Quốc Hội tái nhóm vào tháng giêng, Dân Biểu Hoyer nói ông hy vọng có nhiều thông cảm hơn giữa hai đảng với Hạ Viện thuộc đa số Cộng Hòa và Thượng Viện thuộc đa số Dân Chủ.

Ông nói: “ Tôi tin rằng mục đích chính phải là tạo công ăn việc làm, hỗ trợ sự phát triển của giới trung lưu, và có trách nhiệm về tài chánh khi quyết định ngân quỹ hàng nặm.” Ông cũng nhấn mạnh rằng cử tri đã bỏ phiếu vào tháng 11 vừa qua với một đòi hỏi rõ ràng: “Người dân muốn Quốc Hội đặt quyền lợi dân chúng và quốc gia lên trên, và xây dựng tương lai đường dài, chứ không chỉ chú trọng đến cuộc bầu cử sắp đến.” Điều này muốn nhắc đến tuyên bố của phe Cộng Hòa rằng mục tiêu duy nhất của họ là làm cho TT Obama phải thất củ năm 2012.

Quốc Hội sẽ bỏ phiếu cho dự luật này lúc 3 giờ trưa hôm nay.

Thượng Viện nhóm họp hôm nay để bàn về Đạo Luật HR 4853, hay The Middle Class Tax Relief Act of 2010. Đại diện Đa Số, TNS Harry Reid thuộc đảng Dân Chủ từ Nevada đã dự trù sẽ bắt đầu bỏ phiếu cho dự luật này lúc 3 giờ chiều, trong đó gồm cà phần gia hạn tài trợ thất nghiệp thêm 13 tháng nữa, đổi lấy việc đồng ý giảm thuế cho cả phe đại tư bản giàu sụ thêm 2 năm.

Mặc dù có nhiều nỗ lực từ tòa Bạch Ốc để hỗ trợ việc giảm thuế, một số thành viên đảng dân chủ tại quốc hội, trong đó có TNS Bernie Sanders từ Vermont, vẫn chống đối việc giảm thuế cho 1% phe đại tư bản.

Trong khi Quốc Hội bận rộn với thỏa hiệp vượt lằn ranh đảng phái của TT Obama, ông và vợ Michelle Obama đã đến thăm trường tiểu học Harriet Tubman tại Hoa Thịnh Đốn, và ký Đạo Luật Năm 2010 giúp trẻ em nghèo có thức ăn bổ dưỡng, hay Healthy, Hunger-Free Kids Act of 2010. Đạo luật này nhằm giúp nhiều trẻ em nghèo được trợ cấp tiền ăn bữa trưa tại các trường học, và đòi hỏi nhà trường phải cung cấp thức ăn trưa bổ dưỡng hơn cho các em, cũng như cấm không cho bán các thức ăn nhiều chất đường mà thiếu chất bổ trong khuôn viên trường học.

Trong bài diễn văn tại đây, đệ nhất phu nhân Michelle Obama cho biết số trẻ em bị bệnh béo phì, bị tiểu đường, gia tăng nhiều tại Hoa Kỳ, và đa số là trẻ em nghèo. Theo sự nghiên cứu, đa số các trẻ em nghèo nhiều khi chỉ có bữa ăn chính là buổi trưa tại trường học. Do đó bà đã thúc đẩy việc thông qua đạo luật này, nhằm giúp các em trong gia đình có mức thu nhập thấp có bữa ăn trưa thật no lòng, đầy đủ bổ dưỡng, giúp các em khỏe mạnh và có thói quen tốt hơn trong việc ăn uống. Bà cho rằng sức khỏe của trẻ em là điều quan trọng cho tiềm năng dân tộc sau này. Hiện nay tại Hoa Kỳ, 31 triệu học sinh nghèo được tài trợ bữa ăn trưa ở trường hàng ngày.

Thưa quý thính giả, ngoài các tin quan trọng kể trên tại Hoa Kỳ, tin quan trọng hàng đầu là chiến tranh giữa Bắc Hàn và Nam Hàn có nhiều triển vọng xảy ra.


Tin từ Baghdad hôm nay, cho biết nguy cơ chiến tranh tiếp tục gia tăng quanh bán đảo Triều Tiên , và Tổng Thống Kim Jong Il của Bắc Hàn là người rất bất thường, theo khuyến cáo của các quan chức cao cấp trong quân đội Hoa Kỳ sáng hôm nay, thứ hai 13 tháng 12.

Đại tướng Mike Mullen nót Bắc Hàn đã tăng cường độ chống phá Nam Hàn, ngày càng nguy hiểm hơn gấp bội. Ông nói thái độ khiêu khích của Bắc Hàn là để chuẩn bị cho con trai của Kim Jong Il lên kế vị. Hiện thời, Trung Cộng là cường quốc duy nhất có khả năng kiềm chế Bắc Hàn, và họ phải lên tiếng về việc này. Cho đến hôm nay, Trung Cộng đã gần như không có thái độ đáng kể về sự hung hăng của Bắc Hàn trong vùng biển Triều Tiên, trong đó có chuyện đánh chìm một tàu chiến của Nam Hàn.

Tin VOA hôm nay cho hay, Một tàu đánh cá của Nam Triều Tiên chở 42 thủy thủ, trong đó có 11 thủy thủ Việt Nam, đã bị chìm ở vùng biển Nam cực sáng sớm hôm thứ Hai.

Tờ Chosun Ilbo trích nguồn tin của Bộ ngoại giao ở Seoul cho biết 5 thủy thủ đã thiệt mạng trong đó có 1 thủy thủ người Việt Nam, trong khi 17 người khác vẫn còn mất tích.

Một con tàu khác của Nam Triều Tiên đã cứu được 20 thủy thủ còn lại.

Các nhân viên cứu hộ e rằng các thủy thủ mất tích không có cơ hội sống sót bởi họ chỉ có thể tồn tại khoảng 10 phút trong làn nước lạnh giá.

Hãng thông tấn Pháp đưa tin con tàu có trọng tải 614 tấn đã bị chìm khi cách bờ biển miền nam New Zealand khoảng 2.700 km.

Hiện chưa có thông tin chi tiết về nguyên nhân vụ chìm tàu, trong khi phát ngôn viên lực lượng hàng hải New Zealand Ross Henderson nói rằng con tàu chìm nhanh đến mức không kịp phát đi tín hiệu cấp cứu.

Các thành viên thủy thủ đoàn gồm người Hàn Quốc, Trung Quốc, Indonesia, Việt Nam, Philipines và Nga.

Nguồn: Chosul Ilbo, AFP, Vnexpress.net

VOA

Cũng hôm nay, theo tin đưa ra từ hãng thông tấn Úc ANN, từ MANILA/HANOI/BEIJING -- Phi Luật Tân cho biết, không quân Phi đã trình ra các không ảnh về một hải đăng mà Phi nói là Trung Quốc đã xây trên một đảo san hô có tên là Subi, thuộc vùng quần đảo Trường Sa ở Biển Đông. Tin này đưa ra bởi thông tấn Úc Australia Network News (ANN).

Hải đăng này xây trên ngọn đảo mà cả Việt Nam và Phi cùng tranh chủ quyền.

Trong khi đó, bản tin South China Morning Post, trong đó BBC trích dịch một phần, cho thấy Trung Quốc khẳng định là sẽ kiên quyết không bàn gì về đảo Hoàng Sa nữa. Đặc biệt, VN và TQ đang mật đàm về các vùng Biển Đông này.

Thông tấn ANN nói các không ảnh này chụp hồi tháng 10-2010, cho thấy một hải đăng cùng với các cần ăn-ten vòng cung và các vòm tròn trên một đảo ở Trường Sa mà Phi Luật Tân gọi là “Zamora.”

Cựu Đaị sứ Phi tại Nhật là Domingo Siazon nói xây hải đăng trên một đaỏ đang tranh chủ quyền là điều phải chống, vì như thế là trái ngược với mọi hiểu biết.

Trong khi đó, đài BBC loan tin rằng trong suốt năm qua, Việt Nam và Trung Quốc đã có nhiều vòng đàm phán kín về tranh chấp lãnh thổ tại Biển Đông.

Báo Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng (South China Morning Post - SCMP) bằng tiếng Anh xuất bản tại Hong Kong trích nguồn Bộ Ngoại giao Việt Nam cho hay đã có bốn vòng đàm phán giữa quan chức hai bên và vòng thứ năm sẽ diễn ra trong tháng 12 này.

Tuy nhiên, SCMP nói phía Bắc Kinh kiên quyết không bàn về quần đảo Hoàng Sa mà Trung Quốc đã chiếm hoàn toàn từ năm 1974.

Một quan chức Việt Nam giấu tên cho rằng đây chính là một trong những điểm khó giải quyết nhất trong tranh chấp lãnh thổ vì "Trung Quốc luôn nói rõ là quần đảo này thuộc về Trung Quốc và không có gì để thương lượng cả".

Trong khi đó, Bộ Ngoại giao Việt Nam khi trả lời SCMP đã nhấn mạnh tầm quan trọng của đàm phán song phương và khu vực khi giải quyết các vấn đề nhạy cảm này.

Bản tin BBC còn ghi lời người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam, bà Nguyễn Phương Nga, nói các vòng đàm phán song phương được tổ chức nhằm tìm kiếm thỏa thuận về các "nguyên tắc cơ bản trong việc giải quyết các vấn đề trên biển".
Bà Nga nói hai bên đã đạt được hiểu biết nhất quán rằng giải pháp cơ bản và lâu dài về Biển Đông phải đạt được qua "đàm phán hòa bình trên tinh thần hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau".

Phát ngôn nhân ngoại giao Việt Nam cũng nhắc lại chủ quyền "không thể chối cãi" của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Quan điểm của Trung Quốc

Bộ Ngoại giao Trung Quốc, khi được tiếp cận, đã không bác bỏ thông tin về các vòng đàm phán nhưng cũng không cho biết thêm chi tiết nào khác.

Tuy nhiên, ông Vương Hàn Lĩnh, chuyên gia về an ninh hàng hải và luật quốc tế tại Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc, nói tranh chấp về Hoàng Sa, mà Trung Quốc gọi là Tây Sa, đã "hoàn toàn được giải quyết" vì Trung Quốc quản lý quần đảo này.

“Trung Quốc sẽ chỉ thương lượng về tranh chấp liên quan Nam Sa (Trường Sa) mà thôi."

Ông Vương nói thêm: “Chúng tôi khuyến khích việc cùng phát triển tại các vùng đặc quyền kinh tế tuy không bao giờ nhượng bộ về chủ quyền".
"Chúng tôi cũng có nguyên tắc chỉ thương lượng trực tiếp giữa hai bên, không chấp nhận bên thứ ba hay thương lượng tập thể."

Quần đảo Hoàng Sa đã về tay Trung Quốc sau trận hải chiến năm 1974 với quân đội Việt Nam Cộng hòa.

Khi chính quyền Sài Gòn lên tiếng phản đối việc này tại Liên Hiệp Quốc, Hà Nội đã không góp giọng, một phần vì quan hệ đồng minh tối quan trọng với Bắc Kinh.
Tuy nhiên những năm gần đây, người Việt Nam bắt đầu nói nhiều tới việc mất quần đảo này.

Việt Nam tuyên bố ngư dân của mình phải được quyền hoạt động mà không bị sách nhiễu tại "ngư trường truyền thống" quanh Hoàng Sa.

Mới đây, Hoa Kỳ cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của tự do hàng hải trong khu vực, khiến nhiều người cho rằng cuộc tranh chấp chủ quyền Biển Đông nay có thêm sự tham gia của cường quốc này.

Giới ngoại giao tin rằng nếu Việt Nam và Trung Quốc thống nhất được vấn đề Hoàng Sa thì về cơ bản, cuộc đàm phán Biển Đông sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

Đặc biệt, đài BBC qua bản dịch bản tin SCMP:
“...Tướng Bành Quang Khiêm, chuyên gia về chiến lược quân sự tại Học viện Quốc phòng Trung Quốc, nói không bao giờ có việc Trung Quốc nhượng bộ về chủ quyền tại Hoàng Sa hay Trường Sa.

"Trung Quốc chưa bao giờ thay đổi quan điểm về bảo vệ chủ quyền biển. Chính Việt Nam và các nước khác đang chiếm dụng hải đảo của Trung Quốc."

-----------
Cũng theo tin đài VOA, Việt Nam và Hoa Kỳ đã mở cuộc đối thoại thường niên về nhân quyền hôm thứ Hai, vài ngày sau khi Đại sứ Mỹ tại Hà Nội chỉ trích thành tích nhân quyền của Việt Nam.

Hãng thông tấn Đức nhận định, Hoa Kỳ và Việt Nam đã có những động thái thắt chặt hơn nữa mối quan hệ quân sự và ngoại giao trong năm nay.

Cụ thể là mùa hè vừa qua, Hoa Kỳ đã ủng hộ phương pháp tiếp cận của Việt Nam trong việc giải quyết các tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc ở Biển Đông trong khi các giới chức Việt Nam cũng đã lên thăm một hàng không mẫu hạm của Hoa Kỳ và loan báo các hoạt động huấn luyện với quân đội Hoa Kỳ.

Mặc dù vậy, trong thời gian gần đây, Hoa Kỳ và Việt Nam vẫn còn nhiều bất đồng trong vấn đề nhân quyền.

Tại một cuộc họp báo nhân ngày Nhân quyền Quốc tế hôm thứ Năm tuần trước, Đại sứ Hoa Kỳ Michael Michalak nói rằng Việt Nam “tiếp tục hình sự hóa vấn đề tự do ngôn luận và bất đồng chính kiến, và ngoài Đảng Cộng sản ra thì các tổ chức chính trị khác đều gắn mác ‘khủng bố’.”

Tuy khen ngợi những tiến bộ của Việt Nam trong lĩnh vực xóa đói giảm nghèo và cải thiện tự do tôn giáo, Đại sứ Michael Michalak cũng nhắc đến vụ bắt giữ và kết án các nhà bất đồng chính kiến và các nhà hoạt động trong năm nay.

Ông nói trong năm nay, 24 người đã bị bắt giữ, và 14 người khác bị kết tội tại Việt Nam, chỉ vì “đã bày tỏ quan điểm của mình một cách ôn hòa.”

Ðại sứ Michalak nói thêm rằng tính minh bạch trên Internet đã bị “tấn công” liên tiếp tại Việt Nam, với những giới hạn mới được áp đặt đối với các blogger và cà phê internet, cũng như các hành động xâm nhập các trang mạng chỉ trích nhà nước.

Trợ lý Ngoại trưởng Đặc trách Nhân quyền và Lao động Michael Posner đại diện phía Hoa Kỳ trong buổi đối thoại về nhân quyền lần này và Thứ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đại diện cho phía Việt Nam.

-----------
Thưa quý vị, nói chuyện về nhân quyền tại Việt Nam, hôm nay chúng ta hân hạnh được tiếp chuyện Dân Biểu Cao Quang Ánh, người vừa đưa ra hai đạo luật chú trọng đến nhân quyền tại Việt Nam, sau hàng loạt điều trần tại Quốc Hội về nhiều vi phạm nhân quyền, tự do tôn giáo, nhất là chuyện xảy ra tại Cồn Dầu vào tháng 5 năm nay.

Dân biểu sắp mãn nhiệm Cao Quang Ánh, dân biểu gốc Việt đầu tiên tại Quốc hội Hoa Kỳ, đang tận dụng những tuần lễ cuối cùng của mình tại Hạ viện để thúc đẩy các biện pháp chế tài vì điều mà ông gọi là những vi phạm nhân quyền của Việt Nam.

Dân biểu Ánh đã đưa ra hai dự luật hôm 18/11, gồm Đạo luật Thúc đẩy Dân chủ ở Việt Nam 2010 (Vietnam Democracy Promotion Act of 2010) và Đạo luật Chế tài Việt Nam vì thành tích Nhân quyền (Vietnam Human Rights Sanctions Act).

Đạo luật Thúc đẩy Dân chủ ở Việt Nam gồm có các chương trình hỗ trợ tài chính cũng như các chương trình giáo dục và các tái định cư cho người tị nạn. Đạo luật này cũng áp đặt các điều kiện đối với các khoản viện trợ cho Hà Nội và đòi hỏi phải có các bản báo cáo thường niên.

Đạo luật Chế tài Việt Nam gồm các biện pháp chế tài về tài chính và từ chối thị thực đối với các giới chức Việt Nam vi phạm nhân quyền.

DB CQ Ánh, đã có cuộc gặp gỡ đại sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ vào ngày 30/11, nói rằng chính quyền của ông Obama vẫn chưa trả lời ông về dự luật này, tuy nhiên ông cho rằng họ sẽ ủng hộ việc trừng phạt những cá nhân chịu trách nhiệm về những vụ vi phạm nhân quyền.

Trước đó, trong một thông cáo báo chí đưa ra hồi tháng 7, ông Cao Quang Ánh cho rằng Việt Nam đã thụt lùi về mặt nhân quyền kể từ khi gia nhập WTO năm 2007; do đó, thay vì xây dựng quan hệ chặt chẽ hơn, Hoa Kỳ nên tiếp tục gây áp lực cho tới khi nào Việt Nam cải thiện thành tích nhân quyền.

Ông Ánh cũng đã đề nghị đưa Việt Nam trở lại vào danh sách các quốc gia cần đặc biệt quan tâm về tự do tôn giáo (CPC).

--------
Tiểu sử DB Cao quang Ánh:

DB Cao Quang Ánh sinh ngày 13 tháng 3, 1967, tại Sài Gòn, Việt Nam. Thân phụ ông phục vụ trong quân đội Việt Nam Cộng Hòa, và bị tù Cộng Sản sau 1975. Ông Án vượt biển với hai anh vào năm 8 tuổi, sang Hoa Kỳ. Ông học rất giỏi, tốt nghiệp với bằng Vật Lý học nhưng sau đó lại đi học để thành Linh Mục. Năm 1992, ông đến New Orleans, tốt nghiệp thạc sĩ về triết học, rồi trở lại Đại Học Loyola để dạy về triết và đạo đức học. Tuy nhiên, trước những bất công xã hội, ông Ánh đã từ bỏ áo choàng linh mục để tham gia giúp cuộc đời.

Tại Hoa Thịnh Đốn, ông làm việc thiện nguyện giúp các người tỵ nạn, rồi quyết định lấy bằng Luật từ Đại Học Luật Khoa Loyola. Ông trở thành Luật Sư cố vấn cho BPSOS để giúp đồng bào nghèo Việt Nam.

Năm 2005, trong trân Hurricane Katrina, ông mất cả nhà lẫn văn phòng làm việc. Gia đình ông phải dời về Westwego để tạm trú và xây dựng lại.. Ông không ngừng giúp dân tại New Orleans trong nhiều vấn nạn xã hội, như kế hoạch đổ rác của chính phủ gần khu của cộng đồng Việt, và nhiều bất công khác.

Năm 2008, ông đắc cử Dân Biểu Liên Bang, đại diện Địa Hạt 2, Louisina. Ông là người Dân Biểu Mỹ gốc Việt đầu tiên tại Hạ Viện Hoa Kỳ. Trong suốt nhiệm kỳ, ông đưa ra nhiều đạo luật trên nhiều phương diện, với sự phục vụ trong Hội Đồng Bảo Vệ An Ninh Quốc Gia, Hội Đồng về Giao Thông Đường Xá, và Hội Đồng Giám Sát việc Cải tổ Chính quyền.

Dân Biểu Ánh tích cực giúp đỡ dân Louisiana trong vấn nạn Dầu Loang do hãng BP tạo ra tại vùng vịnh Mexico. Ông hiện cư ngụ tại New Orleans, với vợ Kate và 2 con gái, Sophia và Betsy.

Committees and Subcommittees

Homeland Security, Deputy Ranking Member
Subcommittee on Emergency Communications, Preparedness, and Response

Transportation and Infrastructure
Subcommittee on Economic Development, Public Buildings, and Emergency Management
Subcommittee on Railroads, Pipelines, and Hazardous Materials
Subcommittee on Water Resources and Environment
Oversight and Government Reform
Subcommittee on Federal Workforce, Postal Service and District of Columbia


.

Monday, December 13, 2010

Pres. Obama Signs Healthy, Hunger-Free Kids Act of 2010

.

President Obama and First Lady Michelle Obama delivered remarks at the bill signing ceremony for the Healthy, Hunger-Free Kids Act of 2010, which was held at the Harriet Tubman Elementary School in Washington.

http://www.c-span.org/Watch/Media/2010/12/13/HP/A/41852/Pres+Obama+Signs+Healthy+HungerFree+Kids+Act+of+2010.aspx

The White House

Office of the Press Secretary
For Immediate Release
December 13, 2010
Remarks by the President and First Lady at the Signing of the Healthy, Hunger-Free Kids Act
Harriet Tubman Elementary School, Washington, D.C.

10:33 A.M. EST

THE PRESIDENT: Hello, hello, hello! (Applause.) Thank you. Thank you very much. Thank you so much. Thank you, everybody. Please, please have a seat.

Good morning, everybody.

AUDIENCE: Good morning.

THE PRESIDENT: Well, I want to thank all the students and faculty and staff here at Tubman Elementary for hosting us today at your beautiful school. And we want to thank Principal Harry Hughes for doing outstanding work here. Thank you -- give them all a big round of applause. (Applause.)

We are thrilled to be here with all of you as I sign the Healthy, Hungry-Free Kids Act -- a bill that’s vitally important to the health and welfare of our kids and to our country. But before I do this, I just want to acknowledge a few of the folks who are here, as well as a few who are not here but who played a hugely important role in getting this legislation passed.

On the stage we have Madam Speaker, Nancy Pelosi. (Applause.) Two outstanding senators, Blanche Lincoln and Tom Harkin, who worked so hard to get this done. (Applause.) Members of the House of Representatives Miller, DeLauro and Platts who all worked so hard to make this happen. (Applause.) We’re grateful to you. And three of my outstanding members of my Cabinet who worked tirelessly on this issue, Secretary of Agriculture Tom Vilsack -- it happens to be his birthday today. Happy birthday. (Applause.) Secretary Arne Duncan, our great Secretary of Education. (Applause.) And Secretary Kathleen Sebelius of Health and Human Services. (Applause.)

They couldn’t be here today but they played a huge role in making this happen -- Senator Harry Reid, the Majority Leader in the Senate; Senator Mike [sic] McConnell, the ranking Republican who helped facilitate the smooth passage of this bill; Senator Chambliss, who was the lead Republican; Republicans Hoyer, Clyburn and McCarthy all played important roles, and so we’re very grateful to them. Give them a big round of applause. (Applause.)

It is worth noting that this bill passed with bipartisan support in both houses of Congress. That hasn’t happened as often as we’d like over the last couple of years, but I think it says something about our politics. It reminds us that no matter what people may hear about how divided things are in Washington, we can still come together and agree on issues that matter for our children’s future and for our future as a nation. And that’s really what today is all about.

At a very basic level, this act is about doing what’s right for our children. Right now, across the country, too many kids don’t have access to school meals. And often, the food that’s being offered isn’t as healthy or as nutritious as it should be. That’s part of the reason why one in three children in America today are either overweight or obese.

And we’re seeing this problem in every part of the country in kids from all different backgrounds and all walks of life. As a result, doctors are now starting to see conditions like high blood pressure, high cholesterol and Type II diabetes in children -- these are things that they only used to see in adults. And this bill is about reversing that trend and giving our kids the healthy futures that they deserve.

And this bill is also about doing what’s right for our country, because we feel the strains that treating obesity-related health conditions puts on our economy. We’ve seen the connection between what our kids eat and how well they perform in school. And we know that the countries that succeed in the 21st century will be the ones that have the best-prepared, best-educated workforce around.

So we need to make sure our kids have the energy and the capacity to go toe to toe with any of their peers, anywhere in the world. And we need to make sure that they’re all reaching their potential. That’s precisely what this bill -- the Healthy, Hungry-Free Kids Act -- will accomplish.

This legislation will help 115,000 children gain access to school meal programs. And wherever we can, we’re doing away with bureaucracy and red tape, so that families don’t have to fill out mountains of paperwork to get their kids the nutrition they need.

We’re improving the quality of those meals by reimbursing schools an additional six cents per lunch to help them provide with healthier options –- the first real increase, by the way, in over 30 years. Because when our kids walk into the lunchroom, we want to be sure that they’re getting balanced, nutritious meals that they need to succeed in the classroom.

We’re empowering parents by making information more available about the quality of school meals –- helping families understand what their kids are eating during the day.

And to support our schools’ efforts to serve fresh fruits and vegetables, we’re connecting them with local farmers.

We’re also improving food safety in schools, and boosting the quality of commodities like cheese that schools get from the Department of Agriculture and use in their lunch and breakfast programs.

It’s also important to note that while this bill is fully paid for, it won’t add a dime to the deficit, some of the funding comes from rolling back a temporary increase in food stamp benefits –- or SNAP as it’s now called -– starting in the fall of 2013. I know a number of members of Congress have expressed concerns about this offset being included in the bill, and I’m committed to working with them to restore these funds in the future.

We know that every day across this country, parents are working as hard as they can to make healthy choices for their kids. Schools are doing everything possible to provide the nutritious food they need to thrive. Communities are coming together to help our young people lead healthier lives right from the beginning. And it’s time that we made that work a little bit easier.

So these folks are fulfilling their responsibilities to our kids. This legislation helps ensure that we fulfill our responsibilities as well.

Shortly after signing the first law establishing school lunches, Harry Truman said that “Nothing is more important in our national life than the welfare of our children, and proper nourishment comes first in attaining this welfare.”

So today, I’m very proud to sign this bill that continues that legacy. Not only am I very proud of the bill, but had I not been able to get this passed, I would be sleeping on the couch. (Laughter and applause.)

So now I am -- now I am very proud to introduce somebody who’s done so much to shine a light on these critical issues related to childhood nutrition and obesity and exercise: America’s First Lady, my First Lady, Michelle Obama. (Applause.)

MRS. OBAMA: Thank you. Thank you, everybody. Thank you all, thanks so much, and good morning.

AUDIENCE: Good morning.

MRS. OBAMA: And thank you, Mr. President -- (laughter) -- for that very kind introduction. And all kidding aside, my husband worked very hard to make sure that this bill was a priority in this session. And I am grateful to you.

THE PRESIDENT: Because I would have been sleeping on the couch. (Laughter.)

MRS. OBAMA: But I am thrilled to be here -- we won’t go into that. (Laughter.) Let’s just say it got done, so we don’t have to go down that road. (Laughter.)

But I am thrilled to be here with all of you today as my husband signs the Healthy, Hunger-Free Kids Act into law.

Now, usually, we hold these bill signings in the White House. But we felt it was important to do this one right here at Tubman Elementary because we wanted to share this moment with our partners -- with the students, the parents, the teachers, the community leaders, like all of you here, who have been so instrumental.

Our White House chefs have worked closely with educators at this school, and they’ve seen your commitment to serving high-quality school meals to all of your students. I’ve worked side by side with kids from this school, as well as from Bancroft Elementary School, to harvest our White House garden. We couldn’t have done it without all our students helping us. And I saw how hard they worked, and I also saw how brave they were to try vegetables that many of them never even heard of, so -- (laughter) -- and I also understand that there are students from Murch Elementary School who are here today as well, and we all had just a great time last spring working up a sweat and exercising and playing on the South Lawn of the White House.

So with everything that all of you are doing to give these children a healthy start in life, you are fulfilling the mission of this legislation every single day. That’s why we’re here. So I want to thank you all, all of our partners, for what you’ve done, not just in hosting us here today but in making sure that we’re doing the right thing by our kids.

I also want to echo my husband’s thanks to leaders and members of Congress, many of whom are on the stage, many of whom are not and are down here, and you all have done just a tremendous thing in making this day possible. As he said, this was truly a bipartisan effort, with passionate supporters from both parties putting in late nights and long weekends, working around the clock to make sure that this bill got passed, because while we may sometimes have our differences, we can all agree that in the United States of America, no child should go to school hungry.

We can all agree -- (applause) -- we can all agree that in the wealthiest nation on Earth, all children should have the basic nutrition they need to learn and grow and to pursue their dreams, because in the end, nothing is more important than the health and well-being of our children. Nothing. And our hopes for their future should drive every single decision that we make.

These are the basic values that we all share, regardless of race, party, religion. This is what we share. These are the values that this bill embodies. And that’s why we’ve seen such a groundswell of support for these efforts –- not just from members of Congress here in Washington, but from folks in every corner of the country. It’s been beautiful to see.

From educators working to provide healthier school meals, because they know the connection between proper nutrition and academic performance.

From doctors and nurses who know that unhealthy kids grow into unhealthy adults –- at risk for obesity-related diseases like diabetes, heart disease, cancer.

From business and labor leaders who know that we spend nearly $150 billion a year to treat these diseases and who worry about the impact on our economy.

From advocates and faith leaders who know that school meals are vital for combating hunger, feeding more than 31 million children a day.

And from military leaders who tell us that when more than one in four young people are unqualified for military service because of their weight, they tell us that childhood obesity isn’t just a public health issue; they tell us that it is not just an economic threat -- it is a national security threat as well.

Now, these folks come at this issue from all different angles. But they’ve come together to support this bill because they know it’s the right thing to do for our kids. And they know that in the long run, it won’t just save money, but it’s going to save lives.

And let’s be clear: These folks don’t just support this bill as leaders and as professionals, but as parents as well. And we know that ensuring that kids eat right and stay active is ultimately the responsibility of parents more than anyone else.

And everywhere I go, fortunately, I meet parents who are working very hard to make sure that their kids are healthy. They’re doing things like cutting down on desserts and trying to increase fruits and vegetables. They’re trying to teach their kids the kind of healthy habits that will stay with them for a lifetime.

But when our kids spend so much of their time each day in school, and when many children get up to half their daily calories from school meals, it’s clear that we as a nation have a responsibility to meet as well. We can’t just leave it up to the parents. I think that parents have a right to expect that their efforts at home won’t be undone each day in the school cafeteria or in the vending machine in the hallway. I think that our parents have a right to expect that their kids will be served fresh, healthy food that meets high nutritional standards.

And particularly in these tough economic times, when so many families are struggling, when school meals sometimes are the main source of nourishment for so many kids, we have an obligation to make sure that those meals are as nutritious as possible.

But by improving the quality of school meals -- and making sure that more children have access to them -- that is precisely what the Healthy, Hunger-Free Kids Act is going to do. Because while it might seem counterintuitive, child hunger and child obesity are really just two sides of the same coin. Both rob our children of the energy, the strength and the stamina they need to succeed in school and in life. And that, in turn, robs our country of so much of their promise.

Both, though, can be solved when we come together to provide our children with the nutritious food that they need and deserve. That’s why for well over half a century, we’ve made child nutrition a national priority.

The bill we’re signing into law today actually has its roots in the National School Lunch program signed into law by President Truman after World War II. And it also has roots in the Child Nutrition Act that was passed just two decades after that in 1966. Now, the idea for that act came from a priest named Revered C.B. Woodrich, who worked with children in Denver, Colorado.

Many of these kids were going hungry because they couldn’t afford to buy lunch. Reverend Woodrich thought that was unconscionable, and he decided to do something about it. So he somehow managed to talk his way into a meeting with President Johnson. He arrived at the Oval Office without any kind of report or presentation or speech. Instead, he simply brought an enormous album filled with the photos of children in need, which he promptly spread across the President’s desk.

The Reverend, he wanted -- later explained that the size of the photo album was deliberate, because he wanted to be sure that it would be big enough to cover up everything else on the President’s desk. And that’s hard to do. It’s a big desk. (Laughter.)

It is to this day a moving reminder that the most important job of any President is to ensure the well-being of our nation’s children, because we know that the success of our nation tomorrow depends on the choices we make for our kids today. It depends on whether they can fulfill every last bit of their potential, and we, in turn, can benefit from every last bit of their promise.

That is our obligation, not just as parents who love our kids but as citizens who love this country. That’s the mission of this legislation –- to give all of our children the bright futures that they deserve. And that is why I am so proud to be here. I am so proud to have worked on this bill with all of you, and now I am pleased to stop talking and turn this over to my husband so that he can get to work signing that bill.

THE PRESIDENT: Let’s go sign this bill.

MRS. OBAMA: Let’s go do it. (Applause.)

(The bill is signed.)

END 10:53 A.M. EST

.

.

Pres. Obama and Fmr. Pres. Clinton Remarks on Tax Cuts

.



Former President Bill Clinton spoke with reporters at the White House in defense of the tax cuts agreement between President Obama and congressional Republicans. The Former President said it’s the best deal Democrats could hope to get before Republicans take control of the House in January. This unannounced appearance in the briefing room happened shortly after a private meeting in the Oval Office.
Washington, DC : 33 min.

http://www.c-span.org/Watch/Media/2010/12/10/HP/A/41800/Pres+Obama+and+Fmr+Pres+Clinton+Remarks+on+Tax+Cuts.aspx


The White House

Office of the Press Secretary
For Immediate Release
December 10, 2010
Remarks by President Obama and Former President Clinton
James S. Brady Press Briefing Room

4:20 P.M. EST

PRESIDENT OBAMA: Hey, everybody. I thought it was a slow day, so I’ve --

Q Slow news day, huh?

PRESIDENT OBAMA: -- bring the other guy in.

Obviously, there’s a big debate going on about taxes, and about the need to grow the economy and to create jobs. And just about every day this week, I’ve been making an argument as to why the agreement that we’ve struck to provide billions of dollars in payroll tax cuts that can immediately help rejuvenate the economy, as well as tax cuts for middle-class families, unemployment insurance for folks who desperately need it, credits for college, Child Tax Credits, as well as a range of business investments credits are so important to make sure that we keep this recovery moving.

I just had a terrific meeting with the former President, President Bill Clinton. And we just happened to have this as a topic of conversation. And I thought, given the fact that he presided over as good an economy as we’ve seen in our lifetimes, that it might be useful for him to share some of his thoughts.

I’m going to let him speak very briefly. And then I’ve actually got to go over and do some -- just one more Christmas party. So he may decide he wants to take some questions, but I want to make sure that you guys hear it from him directly.

FORMER PRESIDENT CLINTON: Thank you very much, Mr. President. First of all, I feel awkward being here, and now you’re going to leave me all by myself. (Laughter.)

Let me just say a couple of things. First of all, I still spend about an hour a day trying to study this economy. And I’m not running for anything, and I don’t have a political agenda. I just -- I try to figure out what to do.

I have reviewed this agreement that the President reached with Republican leaders. And I want to make full disclosure I make quite a bit of money now, so the position that the Republicans have urged will personally benefit me. And on its own, I wouldn’t support it because I don’t think that my tax cut is the most economically efficient way to get the economy going again. But I don’t want to be in the dark about the fact that I will receive the continuation of the tax rates.

However, the agreement taken as a whole is, I believe, the best bipartisan agreement we can reach to help the largest number of Americans, and to maximize the chances that the economic recovery will accelerate and create more jobs, and to minimize the chances that it will slip back, which is what has happened in other financial collapses. Like, that’s what Japan faced, and it’s something that we have to avoid in America.

Why do I say that? First of all, because clearly the extension of unemployment, which gives people a percentage of the income they were previously making, will -- that money will be spent and it will bolster the economy for the next couple of years.

Secondly, the conversion of the Make Work Pay Tax Credit, which the President passed before, which goes to -- went to 95 percent of the American people, converting that into an $120 billion one-year payroll tax relief act is, according to all the economic analyses, the single most effective tax cut you can do to support economic activity. This will actually create a fair number of jobs. I expect it to lower the unemployment rate and keep us going.

Thirdly, and one thing I haven’t seen much about in the reports, this agreement will really help America over the long term, because it continues the credits for manufacturing jobs related to energy coming in to America. And I’ll remind you, just in the last two years, there have been 30 high-powered battery factories either opened or presently being built in America, taking us from 2 to 20 percent of the world’s share of that. And we’re going to probably be at 40 percent by 2014. This is a really important thing, bringing manufacturing back to America, because it’s a huge multiplier to create new jobs.

So in my opinion, this is a good bill. And I hope that my fellow Democrats will support it. I thank the Republican leaders for agreeing to include things that were important to the President.

There is never a perfect bipartisan bill in the eyes of a partisan. And we all see this differently. But I really believe this will be a significant net-plus for the country. I also think that in general a lot of people are heaving a sigh of relief that there’s finally been some agreement on something.

But don't minimize the impact of the unemployment relief for working families, of the payroll tax relief, and of the continuation of the incentives to grow jobs, which will trigger more credit coming out of the banks.

Keep in mind, ultimately the long-term answer here is to get the $2 trillion, which banks now have in cash reserves uncommitted to loans, out there in the economy again, the $1.8 trillion in corporate treasuries not now being invested out there in the economy again. I think this is a net-plus.

And you know how I feel. I think the people that benefit most should pay most. That's always been my position -- not for class warfare reasons; for reasons of fairness in rebuilding the middle class in America. But we have the distribution of authority we have now in the Congress and what we’re going to have in January, and I think this is a much, much better agreement than would be reached were we to wait until January. And I think it will have a much more positive impact on the economy.

So for whatever it’s worth, that's what I think.

PRESIDENT OBAMA: That’s worth a lot.

FORMER PRESIDENT CLINTON: I would like to say one other thing on another subject, just to be recorded on the record. They don't need my support on this because we have some good Republican support, including the first President Bush. I think this START agreement is very important to the future of our national security.

And it is not a radical agreement. Boris Yeltsin and I agreed in principle on this same reduction, and there was no way in the wide world he could get it through the Russian Duma that existed at the time in his second term. So we didn't proceed because it couldn’t be ratified there. I’m not sure the Senate would have ratified it then, but I think they will not with enough encouragement.

But the cooperation that we will get from the Russians, and the signal that will be sent to the world on nonproliferation, when all these other things are going on which threaten to increase nuclear proliferation, is very important. One of the things you know is that when people fool with these weapons, they're expensive to build, expensive to maintain, and expensive to secure the material that goes into making the weapons.

This is something that is profoundly important. This ought to be way beyond party. They’ve worked very hard. They’ve worked out, in my opinion, the details. And I hope it will be ratified.

Q Mr. President.

FORMER PRESIDENT CLINTON: Yes.

Q First of all, a lot of Democrats on Capitol Hill say this is a bad deal; that President Obama could have gotten more. What’s your message to them? And then if I could also just ask -- well, go ahead. You can answer --

FORMER PRESIDENT CLINTON: First, my message is, I don't believe that's true because in January, they will be in the majority. And this would dramatically reduce their incentive to extend unemployment benefits, to support the conversion of the Make Work Pay tax credits President Obama enacted into this payroll tax deduction, which as I said, I read all these economic studies. Every single, unbiased, economic study says the best thing you can do if you’re going to take a tax-cut path to grow the economy is to give payroll tax relief.

I just got back from a trip to Asia with my foundation. Hong Kong, super free-market place, had a stimulus. Well, I guess we’re not supposed to use that word any more. (Laughter.) You know what they did? They gave almost 10 percent of the people -- low-income, working people -- two months free rent in public housing. They gave some money to the seniors. But the most important thing they did was payroll tax relief for a year.

This is -- all the people who study this believe it’s the number one thing, so I don't believe they can get a better deal by waiting.

And I think the other thing that nobody is talking about, but I’m telling you it’s important, I live out there now, and I do a lot of this energy work, these tax credits have made us competitive again.

I didn't see a single story that credited Senator Reid’s election with the fact that with three weeks before the election, two new plants were announced in Nevada, which has the highest unemployment rate in the state, a thousand people making LED lights, a thousand people making wind turbines for that big wind farm in Texas, both companies owned by Chinese interests who said in no uncertain terms we’re here because you decided to compete with us for the future, and you gave us tax credits so we can pay higher labor costs because we save the transportation costs because of these credits. I don't believe there is a better deal out there.

Q And then as a follow-up, you mentioned the Republican Congress taking office in January. What was your advice to President Obama today about how to deal with the Congress from the opposition party?

FORMER PRESIDENT CLINTON: I have a general rule which is that whatever he asked me about my advice, and whatever I say should become public only if he decides to make it public. He can say whatever he wants, but --

Q What do you think? (Laughter.)

PRESIDENT OBAMA: Here’s what I’ll say, is I’ve been keeping the First Lady waiting for about half an hour, so I’m going to take off, but --

FORMER PRESIDENT CLINTON: I don't want to make her mad, please go.

PRESIDENT OBAMA: You’re in good hands, and Gibbs will call last question.

FORMER PRESIDENT CLINTON: Yes, help me. Thank you.

Yes, go ahead.

Q Mr. President, is there anything else that can be done in your opinion to loosen up the private credit markets that have been so tight? I mean if people can’t get their hands on capital, how can they be the entrepreneurs that they want to be? And this is something that the Republicans have fought all along. What’s the next step?

FORMER PRESIDENT CLINTON: First of all, let me just run through the numbers again. We’re not talking about high-risk stuff. That's what the financial regulation bill tries to stop and charges the federal regulators with -- even if the Wall Street banks get -- we all know they have to be able to have more leverage than the traditional community banks tend to want up in the Dakotas or Arkansas or anyplace else.

But let’s start with the community banks. If they loan money conservatively, they can loan $10 for every dollar they have in the bank. If they have $2 trillion uncommitted to loans, even though some of them may have a few mortgage issues unresolved, most of that mortgage debt has been off-loaded to Fannie Mae or Freddie Mac or has vanished into cyber-sphere with those securitized subprime mortgages. I don't like the securities, but they happened.

So what I believe is going on is, first of all, the business community has not come forward as aggressively -- the small business community. And this bill did preserve all those small business incentives that were enacted by the Congress in the previous two years. There are like 16 different measures that give incentives for small businesses to take loans and loan guarantees and that kind of thing.

It appears to me that the community banks, at least, are somewhat uncertain about how the financial reform bill, which I supported, applies to them and what the costs of compliance might be. You remember, the two big things that bill did was to require the federal regulators to monitor every month the big banks that caused the meltdown and to require them to set aside more capital.

And then it set up an orderly bankruptcy mechanism and banned future bailouts. It said -- that bill actually says: If this happens again, the shareholders and the executives have to eat it.

But there’s a whole lot of other things in credit cards and other matters that deal with it. I think it is really, really important just to do an aggressive, 100 percent information drench. I mean I would go so far as to do it bank by bank by bank by bank so that everybody knows exactly what they have to do, exactly what it costs and how quickly this can all be resolved.

And then I think it’s important to make sure that all these community banks and the people who might borrow from them understand where the small businesses of America are and where the manufacturers are with the various loan guarantees and credits and deductions that are available under these laws.

I still think -- you know, we too often assume that when a law passes, people know it passed, and they know what’s in it, and they know how it applies to them. That may not be true in this case because there’s been so much activity and so much debate about it that was a debate that occurred in the context of a campaign rather than in the context of, “Let me tell you how this works, come here, let’s figure out how to get you a loan.” So in my opinion, that's what needs to be done over the next two or three months.

The money is there to get this country out of this mess. Two trillion dollars in the bank is $20 trillion in loans. Now, there’s not that much guaranteed, but there’s plenty.

And I also believe the same thing with big companies. We should analyze the situation of every company that at a minimum has got a $1 billion or more in cash and ask them to be honest with us about what would it take to get you back in the investment business.

These companies clearly have a preference for reinvesting in America, or they’d have put this money somewhere else already. They have got -- it’s an amazing thing, $1.8 trillion in corporate treasuries, 6.2 percent of their capitalized value. It’s been since 1964 that they had those kind of cash balances relative to their value.

So those are the things that I think we have to do now, so I can’t answer your question, except the bankers I talked to in Arkansas, in small places that I visit around where I live in New York, they all say, we know we need to ramp up the activity. We got to get the green light about how we’re going to comply with these laws, and then we’ll go.

And you might be able to actually use your program to do it. You might be able to bring some community bankers on, bring some regulars on, work through this stuff for people. I just think they don't know yet.

Yes.

Q Some of your fellow Democrats are saying that the President just didn't go in and fight hard enough for his core principles; that he caved in. Politically, some say that he should be a one-term President. Has he damaged not only his own political path, but has he let the party down?

FORMER PRESIDENT CLINTON: I don't believe so. I think -- I just respectfully disagree about that. I think that a lot of -- look, a lot of them are hurting now. And I get it. And you know I did 133 events for them. I believe the Congress in the last two years did a far better job than the American people thought they did, at least the American people that voted in the midterms.

And I went to extraordinary efforts to try to explain what I thought had been done in the ways that I thought were most favorable to them. But we had an election. The results are what they are. The numbers will only get worse in January in terms of negotiating.

And the President -- look, if we had 5 percent growth and unemployment was dropping like a rock, maybe you could have a so-called Mexican standoff, and you could say, it will be you, not me, the voters will hold responsible for raising taxes on middle-class people if they all go down next year. That is not the circumstance we face.

The United States has suffered a severe financial collapse. These things take longer to get over than normal recessions. We must first make sure we keep getting over it. We don’t want to slip back down as Japan did.

And in order to make it happen over the long run, that’s why the question I was just asked is so good, is we have to go beyond direct investments, whether they’re stimulus projects or tax cuts, to private growth. But to get there, we have to achieve a higher level of growth that triggers a confidence.

So I personally believe this is a good deal and the best he could have gotten under the circumstances.

I just disagree. I understand why -- people have a right to disagree with him. But I disagree.

Yes, sir.

Q Mr. President, you’ve made a number of very effective calls for the health care plan last year. Have you been asked to make any calls to Democratic members on the tax deal?

And, secondly, there are a lot of comparisons being made between the ’94 election and the 2010 election. Do you think those are analogous? Are they similar situations?

FORMER PRESIDENT CLINTON: It’s like all these things -- all of you will be under enormous pressure to develop a storyline. And there are some parallels, and some that are different. And you know, I’m -- I’ll let you do that. I’m out of politics now, except to say that I care about my country and I want to get this economy going again.

And I believe that it is necessary for these parties to work together. And I think, for example, the storyline is how well we work with the Republicans and all that. But we’ve played political kabuki for a year, had two government shutdowns. We can’t afford that now. The only reason we could do that is if the deficit was already coming down in a time when interest rates were the problem, and the economy was coming out. People just didn’t feel it yet in ’94.

We can’t afford that. We have got to pull together. And both sides are going to have to eat some things they don’t like, because we cannot afford to have the kind of impasse that we had last time over a long period of time. We don’t want to slip back into a recession. We got to keep this thing going and accelerate its pace. I think this is the best available option.

Mark.

Q -- any calls --

Q Mr. President --

FORMER PRESIDENT CLINTON: Oh, I’m sorry, George, I have not. But in fairness, as soon as the election was over, I took my foundation trip to Asia. Then I came back -- I just got back from the West Coast, doing my annual trip out there. There are people that support the work I do and my foundation. I flew overnight to get here today. And I have to leave again tonight.

If I were asked to, I would be happy to talk to anyone. But I have not been asked. But, in fairness, the President didn’t have a chance to. He asked me to come down today, because he knew I was going to -- Hillary and I were appearing before the Brookings Saban Forum on the Middle East tonight.

Yes, Mark.

Q Mr. President, I get the feeling that you’re happier to be here commenting and giving advice than governing.

FORMER PRESIDENT CLINTON: Oh, I had quite a good time governing. (Laughter.) I am happy to be here, I suppose, when the bullets that are fired are unlikely to hit me, unless they’re just ricocheting.

No, I’m glad to be here because I think the President made a good decision and because I want my country to do well. And after the ’94 election, I said the American people, in their infinite wisdom, have put us both in the same boat. So we’re going to either row or sink. And I want us to row.

Q Can you give us a Haiti update?

FORMER PRESIDENT CLINTON: What?

Q Can you give us a Haiti update? I know you were there.

FORMER PRESIDENT CLINTON: Yes. I had a long talk with the Prime Minister today. And he, first of all, has done I think a remarkable job of being a loyal prime minister, but not being involved in the political imbroglio that’s going on, except to try to keep calm.

There was a decision made by the electoral council to review the vote in its entirety and to ask some outside observers to come in who are not only credible but knowledgeable. And they will announce exactly how they propose to do that. Today was a pretty calm day. And they expect the weekend to be pretty calm.

We are going to have our commission meeting next week. We may move it to the Dominican Republic. But I think the best thing that we can do for the people of Haiti is to prove that Haitians on the commission, and the donors, are still committed to the long-term reconstruction process, whoever gets elected president.

The best thing they can do is -- everyone understands they had to carry out this election under enormously difficult circumstances. Even getting the ID cards to everybody, as you know, proved difficult, because they were in those tented areas.

But what I can say is it was calmer today. It appears they are going to try to have a recount procedure, which they hope will acquire more support from across the political spectrum. And, meanwhile, we want the commission to keep working.

The World Bank just released about $70 billion of the $90 billion in projects we approved four months ago. So that will go in. We’ll be hiring more people immediately on those projects. And we’re going to approve a lot more projects on the 14th. And that’s my focus now.

Yes.

Q Mr. President, I have to ask, do you think your appearance here today will help sway votes where they’re needed the most right now, among House Democrats?

FORMER PRESIDENT CLINTON: I have no idea.

Q The reason I ask you that is because a lot of them are sort of antsy. And I know you never used the term back in your first term, but they’re antsy about the precedent of triangulation. They’re still smarting over that. And your appearance here today might not necessarily push them in the direction that the President wants them to be pushed.

FORMER PRESIDENT CLINTON: That’s right, it may not. But I would like to -- you know, I told President Obama, and I’ll tell you, you ought to go back and read a lecture that Franklin Roosevelt gave in 1926 before he was the Vice Presidential nominee, before he came down with polio, to his old alma mater (inaudible), in which he discussed the dilemma of the progressive movement in American politics.

I have an enormous amount of respect for the Democrats in the House. And I’ve already told you I regret that so many of them lost. I think some of our best people lost. And I get where they’re coming from.

I can only tell you that my economic analysis is that given all the alternatives that I can imagine actually becoming law, this is the best economic result for America. And I think it is enormous relief for America to think that both parties might vote for something, anything that they could both agree on. And there is no way you can have a compromise without having something in the bill that you don’t like.

So I don’t know if I can influence anybody. Heck, I couldn’t -- you know, I’d go some places and the people I campaigned for won. In some places, the people I campaigned for lost. I don’t know. All I can tell you is what I think.

Q Considering your credibility on the deficit, what do you think about concerns about the short-term deficit and the long-term deficit, and where our country is going?

FORMER PRESIDENT CLINTON: I’m happy to address that because I don’t think that -- I don’t think I did a good enough job in this election season, obviously, and I’m not sure we did.

The difference between now and when I became President, when we immediately went after the deficit, is quite simple. When I became President, it was after 12 years in which the accumulative debt of the country had risen from $1 to $4 trillion. It was the first period in American history when we had ever run structural deficits of any size.

And so we were having to pay too much for money. It was costing us a lot to borrow money in the public sector, taking I think it was 14 cents of every dollar on the debt at the time. And it was crowding out the opportunity of the private sector to borrow money, and raising their cost. And that’s sparked the recession that we had in the early ‘90s.

What happened this time was totally different. This time there was a collapse of a financial system, which took interest rates to zero. Now, I know there’s a lot of alarm now. People say, oh, the interest rates went up on bond and in debt in the last couple of days. And they said, oh, is it because of the increase in the -- increasing the deficit in the short term? Is it because of the economy growing? That doesn’t bother me. We have to get out of deflation. The biggest problem we have now is deflation.

So, look, I’m a Depression-era kid. I don’t like deficits ever, really. We had four surpluses when I was President. That’s what I like. I like balanced budgets and surpluses; when you have growth.

But if I were in office now, I would have done what the President has done. You have to first put the brakes on a contracting economy. And then you have to somehow hold it together until growth resumes. When growth resumes, you have to have interest rates higher than zero.

So you should actually -- now, if they get too high, you’ll be alarmed. But you should be encouraged that interest rates are beginning to creep up again. It’s the sign of a healthy economy, and the idea that there would be competition for money.

I do believe that we’ll have to take aggressive and disciplined action to eliminate the structural deficit again. And I think it was a mistake to go back to structural deficits. I think if America were out of debt on a normal basis, and we didn’t have to borrow money from our major trading partners, we would have more economic freedom and economic security. So I want to see what comes out of this, but I expect to support some very vigorous actions to eliminate the deficit and get us back to balance.

Yes, one more. I’ve got to get out of here. Go ahead.

Q Thank you, Mr. President. Beyond this pending tax deal, there are enormous issues of importance that are unfinished, from education to energy, the deficit. And this is still a very dividing country. Do you think the American people want a President to compromise with the opposing party? And is that a message that you think Democrats are going to have to accept?

FORMER PRESIDENT CLINTON: Yes, but I also believe that it’s a message Republicans are going to have to accept. Keep in mind that many of the -- the really interesting thing was -- is that a lot of the hardcore conservatives think the Republicans gave too much. Read Charles Krauthammer’s column in the Post today. He’s a brilliant man, and he pointed out that they got the divisive tax cuts, but most of them were targeted to middle-class working people -- that's what the payroll tax cut is -- that the unemployment benefits were extended, which some of them did not want to do, and that the American people, by two to one, support them both.

So there are some conservatives who don't believe in the economic theory I just advanced to you; who believe that the President and Democrats got more out of this than the Republicans did.

So I think that's healthy, too, because everybody has got to give a little.

Yes, I think the one thing that always happens when you have divided government is that people no longer see principled compromise as weakness. This system was set up to promote principled compromise. It is an ethical thing to do. In a democracy where no one is a dictator, we would all be at each other’s throats all the time, and we would be in a state of constant paralysis if once power is divided, there is no compromise.

Q What’s the political fight worth having? What would you tell Democrats the political fight worth having is right now?

FORMER PRESIDENT CLINTON: Well, I think it’s worth fighting against the repeal of the health care law. I would be in favor -- and I can give you four or five things off the top of my head I think should be done to improve it.

I think it’s worth a ferocious fight to avoid repeal of the student loan reform, which I believe is the best chance we’ve got to take America back to number one from number nine in the percent of adults in the world with four-year college degrees.

I think it’s worth fighting against repeal of the financial reform and the assurance it gives us that we won’t have another meltdown, and if we do, there won’t be another bailout.

I think there are a lot of fights worth having, and I presume the Republicans want to fight those, too, since they ran on that. And they’ll be able to have these differences. But this holds the promise that after the fights are over, we’ll be able to find principled compromises on those areas, as well. And to me that's worth doing.

But first, the economy first. We can’t go back into a recession. We have to keep crawling out of this mess we’re in. And this is a good first step, both on the substantive merits and on the psychological relief it gives to the American people in general, and the small business people and community bankers and others who can start doing things that will help get better in particular.

Thank you.

END
4:50 P.M. EST



.
.

Sen. Sanders Held a Tax Cut Filibuster

.

Sen. Sanders Held a Tax Cut Filibuster

Friday Dec 10, 2010


Sen. Bernie Sanders (I-VT) wrapped up an 8 ½ hour speech, or what his office called a “tax cut filibuster” on the Senate floor opposing the White House and Republican compromise on tax cuts and unemployment benefits. He began his speech at 10:25am saying, “I am simply here today to take as long as I can to explain to the American people the fact that we have got to do a lot better than this agreement provides.”

http://www.c-span.org/Watch/Program/2010/12/10/HP/A/52085/Sen+Sanders+Held+a+Tax+Cut+Filibuster.aspx

.

Friday, December 10, 2010

Liu Xiaobo - Nobel Peace Laureate

.












For Immediate Release
October 9, 2010
Contact: Genie Giao Nguyên
glenguyen@gmail.com
703-593-7182

VOICE OF VIETNAMESE AMERICANS
CONGRATULATES
DR. LIU XIAOBO ON WINNING THE 2010 NOBEL PEACE PRIZE



Washington, DC: Sharing with our Chinese friends the excitement, hope, and faith in an enduring fighting spirit for human rights and democracy, Voice of Vietnamese Americans congratulates Dr. Liu Xiaobo on being awarded the 2010 Nobel Peace Prize.

Being the first Chinese to ever win the Nobel Prize, Dr. Liu has brought honor to his country. Being named the winner for the Peace Prize while in prison, Dr. Liu has brought hope to his people. Vietnamese Americans admire Dr. Liu’s courage and steadfast conviction to the noblest cause of all people: human rights.

If the peaceful protest at Tiananmen Square in 1989 resulted in a crushed dream, Charter 8 issued in 2009, twenty years after, proclaimed to the world that the will of the Chinese People led by Dr. Liu Xiaobo has overcome great challenges. While physically being imprisoned, Dr. Liu’s fighting spirit has received international recognition and support.

Human Rights are universal. Dr. Liu’s “long and non-violent struggle for fundamental human rights in China” also represents the will of mankind against oppression.

Never before has our world faced such overwhelming threats from the instability caused by the rising power of China in the expenses of its own people and its neighboring countries. Voice of Vietnamese Americans sincerely thanks the Norwegian Nobel Committee for recognizing the leadership role of Dr. Liu Xiaobo in establishing a globally sustainable peace by asserting human rights and democracy in mainland China.

Voice of Vietnamese Americans strongly recommends that Chairman Hu Jintao of the Communist Party of China, President of the People’s Republic of China, takes pride in having Dr. Liu brought home the world’s highest honor by showing respect to Charter 8, immediately releasing Dr. Liu, and conforming to the United Nations Declarations of Human Rights that China has signed on as a member.

###

Voice of Vietnamese Americans is a non-profit organization with the mission of empowering Vietnamese Americans by promoting civic engagement, community organizing, capacity building. Established in 2009, Voice of Vietnamese Americans is serving the communities in Virginia, Maryland, Washington DC, with liaisons in California and Texas.



---

Thông cáo báo chí
Ngày 09/10/2010
Xin phổ biến ngay
Liên Lạc: Genie Nguyên
glenguyen@gmail.com
703-593-7182


TIẾNG NÓI NGƯỜI MỸ GỐC VIỆT
CHÚC MỪNG
TIẾN SĨ LIU XIAOBO NHẬN GIẢI THƯỞNG NOBEL HÒA BÌNH


Hoa Thịnh Đốn: Chia sẻ niềm phấn khởi, hy vọng, và tin tưởng vào tinh thần tranh đấu bền bỉ cho tự do, dân chủ, và nhân quyền của dân tộc Trung Hoa, Tiếng Nói Người Mỹ gốc Việt trân trọng chúc mừng Tiến Sĩ Liu Xiaobo đã được vinh danh với giải thưởng Nobel Hòa Bình 2010.

Là người Hoa đầu tiên nhận giải Nobel Hòa Bình, Tiến Sĩ Liu Xiaobo đã mang lại vinh dự cho đất nước ông. Là người được vinh danh với giải Nobel về Hòa Bình trong lúc đang bị giam cầm, Tiến Sĩ Liu Xiaobo đã mang lại hy vọng cho dân tộc ông. Người Mỹ gốc Việt chúng tôi kính phục lòng can đảm và sự quyết tâm của ông trong việc tranh đấu cho lý tưởng cao đẹp nhất của loài người: Bảo vệ Nhân Quyền.

Nếu sự phản đối bất bạo động tại Thiên An Môn năm 1989 có hậu quả là chính quyền Trung Cộng thẳng tay đập nát giấc mơ dân chủ, nhân quyền, thì Hiến Chương 08 ra đời năm 2009, hai mươi năm sau, tuyên bố với thế giới quyết tâm tranh đấu cho dân chủ, nhân quyền của dân tộc Hoa dưới sự lãnh đạo của Tiến Sĩ Liu đã vượt qua nhiều thử thách cam go. Tuy thể xác bị giam cầm trong ngục tối, tinh thần tranh đấu bất khuất của ông đã được thế giới ngưỡng mộ và hỗ trợ.

Nhân quyền là quyền căn bản của tất cả mọi con người trong hoàn vũ. Sự “tranh đấu bền bỉ và bất bạo động của Tiến Sĩ Liu cho các quyền làm người căn bản tại Trung Hoa” cũng nói lên quyết tâm tranh đấu của loài người trước mọi đàn áp.

Cho đến hôm nay, thế giới chúng ta chưa bao giờ phải trực diện với nỗi đe dọa quá lớn từ những bất ổn tạo ra bởi thế lực đang lên của Trung Cộng, đạt đến từ những bóc lột, bất công, chèn ép trên chính dân tộc Hoa và các nước láng gièng. Tiếng Nói Người Mỹ gốc Việt chân thành cảm tạ Hội Đồng chấm giải Nobel tại Na Uy đã vinh danh vai trò lãnh đạo của Tiến Sĩ Liu Xiaobo trong việc tạo dựng một nền hòa bình bền vững cho thế giới bằng cách tranh đấu cho dân chủ, nhân quyền ngay tại Trung Hoa Lục Địa.

Tiếng Nói Người Mỹ gốc Việt thúc giục Chủ Tịch Hồ Cẩm Đào của Đảng Cộng Sản Trung Quốc, đương kim Tổng Thống nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, hãy trân trọng niềm hãnh diện cao quý nhất thế giới mà Tiến Sĩ Liu Xiaobo mang về cho dân tộc, bằng cách kính trọng Hiến Chương 8, trả tự do ngay tức khắc cho Tiến Sĩ Liu, và tuân thủ bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc, mà Trung Hoa là một thành viên.

###

Tiếng Nói Người Mỹ gốc Việt là một hội thiện nguyện với chủ trương tăng sức mạnh cho người Mỹ gốc Việt bằng cách cổ động cho các đóng góp, xây dựng, tổ chức, và làm tăng tiềm năng của cộng đồng Mỹ gốc Việt. Thành lập năm 2009, Tiếng Nói Người Mỹ gốc Việt phục vụ cho cộng đồng tại Virginia, Maryland, Hoa Thịnh Đốn, với đại diện tại California và Texas.

----



The Nobel chairman calls for Chinese dissident Liu Xiaobo's release from prison, and compares him to Nelson Mandela.
Source: Reuters Link to this video

It was not a special chair. Like the six others next to it on the dais in the cavernous central assembly room of Oslo's city hall, its frame was of plain varnished hardwood and its fabric of powder blue, white cross-stitches picking out a delicate pattern of flowers and stars and, across the back, three swans flying against a snowy sky.

Unlike its neighbours, though, which held the solid, smartly turned-out forms of the chairman and members of the Norwegian Nobel committee, it stayed empty. For the first time since 1936, the Nobel peace prize could not be presented today either to its laureate or, as the prize rules require, to a close relative.

"No medal or diploma will be presented today," the committee's chairman, Thorbjorn Jagland, began, opening a simple ceremony of music and readings during which the 1,000-strong audience of diplomats, dissidents-in-exile and Norway's great and good several times climbed to their feet in prolonged applause. "But this fact alone shows that the award was necessary and appropriate. We congratulate Liu Xiaobo on this year's peace prize."

Nominated for his "long and nonviolent struggle for fundamental human rights in China", Liu, a 54-year-old critic and writer, is serving an 11-year prison sentence for inciting subversion after coauthoring Charter 08, an appeal for democratic reform. His wife, Liu Xia, has been under house arrest since the award was announced last month.

Despite China's fury at the decision, which it branded an insult to the peace prize, and warnings of "consequences" for nations that attended, some 50 of the 65 embassies in Oslo were represented today. Several, including Serbia, Ukraine and the Philippines, which had said they would stay away, appeared to have been persuaded to change their minds.

Arguing that the connections between freedom of expression, democracy and peace were now proven, Jagland said China's treatment of Liu showed that despite its astonishing economic success, for which "it must be given credit", Beijing must learn to take criticism. Articles 35 and 41 of China's own constitution, he noted, allow citizens "freedom of speech, of the press, of assembly, of association" as well as "the right to criticise and make suggestions regarding any state organ or functionary". To some degree, he said, China's size and economic might mean it is "carrying the fate of mankind on its shoulders".

Standing beside a blown-up portrait of a bespectacled and smiling Liu, Jagland added: "Many will ask whether China's weakness – for all the strength it is currently showing – is not manifested in the need to imprison a man for 11 years merely for expressing his opinions on how his country should be governed."

Liu, he said to sustained clapping, "has exercised his civil rights. He has done nothing wrong. He must be released."

At the end of his speech, he announced that since neither the Nobel diploma nor the winner's medal could be presented, he would "place them on the empty chair". Embossed in gold with the letters LXB, they stayed there for the remainder of the hour-long ceremony.

Outside, queuing in temperatures of -8C before the event, guests – who included the speaker of the US House of Representatives, Nancy Pelosi, and a house foreign affairs committee member, Chris Smith – were entertained by the Oslo police band playing, perhaps incongruously, Yuletide favourites: Jingle Bells, Santa Claus Is Coming to Town. Less tunefully, but equally volubly, a small group of Chinese pro-democracy campaigners from countries as far-flung as Hong Kong and Australia chanted "Free Liu Xiaobo now" and "Democracy for China". There was no sign of a pro-China demonstration reportedly called by the Chinese embassy in Oslo.

Today was, said Li Qing Feng, a 50-year-old scientist from Copenhagen, "a very, very important day. Maybe not in the short term; you only have to look at the authorities' reaction to this to see their stupidity. That won't vanish overnight. But long-term, I think we will look back and say, this was the day progress and democracy in China really took a step forward."

The prize has on occasion been collected by laureates' family members. Soviet scientist Andrei Sakharov's diploma, medal and cheque – the prize today is worth £1m – were presented to his wife, Elena. Solidarity leader Lech Walesa's wife, Danuta, performed the same role. In 1991, it was Aung San Suu Kyi's son.

But the only other time no one has been able to collect it was in 1936, when the German pacifist and journalist Carl von Ossietzky won the award. Hitler had banned any German national from accepting a Nobel prize, and despite courageously letting it be known from his hospital bed that he would defy the führer if he could, Von Ossietzky died 18 months later aged 48.

The actor Liv Ullmann read the moving address made by Liu to the court that tried him for subversion last year. The former literature professor, who has dedicated the award to the "lost souls" of the 1989 Tiananmen Square uprising, told his judges on 23 December 2009 that he had no hatred for the police who arrested him, the prison officers who guarded him, or those who would sentence him.

"Hatred can rot away at a person's intelligence and conscience," he said. "The enemy mentality will poison the spirit of a nation, incite cruel mortal struggles, destroy a society's tolerance and humanity, and hinder a nation's progress towards freedom and democracy."

He remained hopeful: "I, filled with optimism, look forward to the advent of a future, free China. For there is no force that can put an end to the human quest for freedom, and China will in the end become a nation ruled by law, where human rights reign supreme."

The most emotional passages of the address were addressed to his wife. "Your love is the sunlight that leaps over high walls … stroking every inch of my skin, warming every cell of my body," Ullmann read, "allowing me always to keep peace, openness and brightness in my heart, and filling every minute of my time in prison with meaning."

Yu Zhang, Stockholm-based coordinator of the Independent Chinese PEN Centre, had a tear in his eye at that. "I met Liu twice," he said after the ceremony. "We had dinner twice together. But we spoke by email almost daily. He is honest, tolerant, and understanding – a fine man, and a good friend. And he's one hell of a defender of human rights. You'll see, this is a big, big day – an important day. Not now, but in years to come."


.