Friday, July 15, 2011

Petition by Vietnamese intellectuals re East Sea (Southeast Asia Sea)


Voice of Vietnamese Americans applauds this Petition "Calling for Comprehensive Political Reform" submitted by the elite group in Hanoi to the Communist Party of Vietnam (CPV). Voice of Vietnamese Americans urges Vietnam to have a general election under the oversight of the United Nations, with the participation of more than 1 political party. Pluralism, democracy, and social equity are essential to bring about meaningful and sustainable changes.

The National Assembly of the Socialist Republic of Vietnam
The Political Bureau of the Communist Party of Vietnam

On the Defense and Development of the Country
In the Current Situation

We, the undersigned, respectfully send to your Excellencies this petition regarding the defense and development of the country in the current situation.

I. The independence, self-determination, and territorial integrity of the country are under serious threat

1. China claims 80% of the East Sea (Southeast Asia Sea) to be its property

China, in the role of being “the manufacturing factory of the world” and the biggest money lender, aspires to become a world superpower. Under the cloak of “peaceful rise,” China is projecting its power in multiple forms to infiltrate and dominate other countries on all continents. A number of world analysts are of the opinion that China has surpassed all accomplishments of neo-colonialists after World War II.

More recently, China has seriously intensified its ambition to control and own the East Sea (the Southeast Asian Sea) through actions that violate international laws and the sovereign rights of the countries bordering it. China has unilaterally drawn a nine-line and dot, U-shaped border on the East Sea, also known as the “cow-tongue line,” that encompasses 80% of the East Sea surface area. China has repeatedly declared that it has indisputable sovereignty over everything within that cow-tongue line and has carried out illegal activities there within to affirm this claim in violation of international laws.

China is actively strengthening its naval forces, preparing to move in large oil extraction platforms, and carrying out military and non-military incursions into areas that are within the maritime territory of Southeast Asian countries. At the same time, China pursues actions aiming to create disunity among countries within ASEAN.

2. China has used military forces to occupy Vietnam’s territories in the East Sea and is prepared to do that again regarding the remaining Vietnam’s territories in the Spratly Islands

In the maritime area on which Vietnam has sovereignty and sovereign rights, China occupied by military actions in 1974 the Paracels that were at that time under the control of South Vietnam. In 1988, China took by force seven islets and rocks in the Spratlys that were also under the control of our country. Since then, China has regularly carried out actions to threaten and violate our maritime sovereign rights. For example, China has unilaterally imposed an annual fishing ban on the East Sea during which it chased away our fishing boats, arrested them, detained them, and/or confiscated their catches and properties for ransom. China has pressured foreign oil companies to not sign or to nullify contracts for oil exploration on the maritime economic zone of Vietnam. China has repeatedly sent Chinese Naval Surveillance Force vessels to carry out surveillances in the East Sea as if the sea belongs to its own. Only last month, Chinese ships deliberately cut the oil exploration cables of two Vietnamese ships—the BinhMinh02 and Viking II—while these ships were in operation within the Vietnamese exclusive economic zone. These are among a series of escalating actions by China that are designed to threaten and seriously encroach on Vietnamese maritime territory.

Vietnam’s geography, geo-political, and economic position vis-a-vis the world today appears to be an obstacle to the Chinese ambition to expand southward on the way to become a world superpower. China has applied all covert and overt means, including military actions, to seduce, infiltrate, manipulate, threaten, and interfere with Vietnam’s internal affairs in its design to weaken Vietnam and ultimately make us China’s subordinate.

Vietnam has appeased and tried in multiple attempts to accommodate China in order to establish cooperative bilateral relations. However, to date, the more Vietnam tries to cooperate, the more aggressively China behaves.

3. China has accomplished important steps in its plan to dominate Vietnam

Reviewing the China-Vietnam bilateral situation, we clearly observe that China has accomplished important steps in its strategic plan to dominate Vietnam. Below are some main observations:

Economically, Vietnam’s import from China has increased dramatically, by 280% from 2006 to 2010. Since 2009, Vietnam’s trade deficit with China has equaled the deficit with the rest of the world. Currently, we have to import from China 80% to 90% of the needed materials for our processing and service industries. This includes a significant volume of petroleum, electricity, and industrial inputs. One fifth of imports from China are consumer goods, and this does not include an equivalent amount that enters the country clandestinely from China. Of particular concern is the fact that recently China has won as much as 90% of all engineering, procurement, and construction (EPC) contracts in Vietnam in areas such as electric power plants, metal and nonmetallic refining facilities, chemical plants, and bauxite and titanium mining facilities. In contrast, China has imported from Vietnam agricultural products and raw minerals the extraction of which leaves behind environmental problems with long-term consequences. In addition, we have allowed China to rent industrial and forest land near the common border, and have been unable to control counterfeit money entering the country from China. Our weak economy has been a fertile ground for China to infiltrate, control, and disrupt. And China has constructed huge dams upstream of our two largest rivers, causing consequences that we are not yet able to assess. Finally, we cannot ignore the fact that China has similarly infiltrated and controlled the economy and policies of our neighboring countries.

If China succeeds in its strategy to own the East Sea, Vietnam’s routes to the world will be blocked.

Politically, given the fact that Chinese infiltration and control of our economy has taken place over a number of years and is being continued, we should wonder what has China done to Vietnam, and to what extent has Chinese soft power influenced Vietnamese leaders? And to what extent has China been involved in the rampant corruption and social degradation in our society?

Our leaders have been too timid to make transparent the factual relationship between Vietnam and China for the Vietnamese people to be informed and to participate in seeking solutions. We, the people, are discontented and unable to comprehend our leaders’ behavior. The Party and the Government seem to be confused and alienated from the populace. International friends are worried and hesitant to support Vietnam’s just cause.

The Vietnamese leadership’s conduct regarding Vietnam–China bilateral relations is reflected in the joint press release following the meeting between the Deputy Ministers of Foreign Affairs of the two countries. This press release, made public by the Vietnamese Foreign Ministry on 26 June 2011, contains vagueness that is unfathomable and gives rise to worries for many Vietnamese inside and outside of Vietnam. For example:

• The press release completely ignored the aggressive actions on the East Sea taken by China in violation of Vietnam’s sovereignty and sovereign rights. Instead, it stated: “The two sides held that the relationship between Vietnam and China has developed in a healthy and stable manner, meeting the common aspirations and fundamental interests of the Vietnamese and Chinese people, and benefiting peace, stability and development in the region.” If this sentence is aimed at describing the current bilateral relationship between the two countries, then it is not correct, contrary to reality, and therefore dangerous to Vietnam. What has happened is the opposite of the statement. The Vietnamese leaders should demand that the Chinese leaders honor the guidelines coined by themselves; namely the “16 Golden Words” (i.e., friendly neighborliness, comprehensive cooperation, long-lasting stability, and future-looking) and “Four Goods” (i.e., good neighbors, good friends, good comrades, and good partners). We should not irresponsibly join in the refrain of “the two sides underlined the need to persist on directing the Vietnam-China comprehensive strategic cooperative partnership to develop exactly in line with the motto of “16 Golden Words” and the spirit of “Four Goods.”

• The press release further stated: “The two sides emphasized the necessity to actively implement the common perception of the two countries’ leaders, peacefully solving the disputes at sea through negotiation and friendly economic activities”. What is “common perception,” which in Vietnamese should be correctly understood as “common agreement”? To date, the Vietnamese leaders have not made it clear. However, the Chinese side has interpreted the “common perception” to its favor. The Spokesman of China’s Ministry of Foreign Affairs stated on 29 June 2011, that “The Vietnam side should implement the common perception of the leaders of the two countries to solve the dispute at sea,” and that “Both countries oppose the intervention regarding the South China Sea by countries outside the region.” Chinese politicians and press have repeatedly stated the reason for the dangerous flare-ups in the East Sea is the provocative actions of Vietnam and other countries in the region. These statements sometimes added that Chinese public has been prepared and ready for a war to occupy the “series of pearls,” the term China uses to refer to the islets and rocks in the Spratlys that are more than 1000 kilometers from the southernmost land point of China. The vagueness in the joint press release is favorable to China and detrimental to our country, including our relations with the third parties.

• The press release also stated: “[The two sides] stress the need to steer public opinions along the correct direction, avoiding comments and deeds that harm the friendship and trust among the people of the two countries.” China has used this statement to pressure Vietnam to restrain public opinion in our country, while allowing the Chinese press to publish slanderous and anti-Vietnam articles. We need to affirm that public opinion is needed to interprete Chinese actions and public statements that slander Vietnam and its people. Public opinion should play a support role to government political and diplomatic activities and should not be seen as “undermining the friendship and trust between the peoples of the two countries.” The Vietnamese people have the tradition and historic will, at all times, to sacrifice to maintain independence and to actively seek ways to build friendly relations with China. Vietnam has never attacked China, but has risen in arms to repulse China from its incursions and occupation in the past.

II. In the meantime, the nation is faced with multiple difficulties and risks

1. Our economy is in a state of under-development, with low quality, little effectiveness, and prolonged crises:

Most of economic efforts during the past few years were focused on “putting out fires,” e.g., trying to getting the economy out of immediate difficulties such as inflation. Since 2007, inflation has been ongoing at two digits (except in 2009), and estimates for 2011 are also at the high two digits. While internal and external resources have been mobilized at a high level that is heretofore unseen, their economic effectiveness is low. Our ICOR index, which has an inverse relationship with investment effectiveness, has been highest ever, and is also the highest in the region. The import-export imbalance is high. Our budget deficit has crossed the alarm threshold (5% of GDP in accordance with international standards). Our economy continues to rely on poor infrastructures, resulting in low effectiveness and competitiveness. Our growth has been based mostly on investment and low-skill, inexpensive labor, as well as exploitation of natural resources to the point of exhaustion. Our natural environment has been gravely damaged. The disparity between rich and poor is widening, and the distribution of income has become more and more unjust. Injustices in the distribution and accumulation of assets, land lease and use, implementation of laws, and formation of new power groups and monopolies are major issues that run contrary to the nation’s goal of building “a well-to-do citizenry, a strong country, and a society that is democratic, just, and civilized.” The ultimate result is a situation where the nominal income per capita has increased but the quality of life has decreased in multiple facets, including increased human insecurity and worsened quality of life for peasants and the majority of workers and salary earners.

2. Vietnam is experiencing worsened cultural and social conditions

New values and progressive values cannot keep up with national development needs nor can they overcome unbecoming conditions and antiquated social behavior. Social justice is seriously compromised. People, the most valuable national asset, are not truly liberated.

Of the many areas of concern that need to be addressed is the state of national education. Our educational system is backwards in many aspects compared to other nations in the region, in spite of the fact that we have one of the region’s highest share of income expensed on education (from both the viewpoint of the nation and of the individual).

Our educational curricula, management, teaching and learning processes are quite backwards, sometimes even erroneous. We have a relatively high percentage of population with a general education, and the percentage of academic diplomas at every level attained by the citizenry is relatively high compared to countries at an equivalent level of income. However, in reality, the quality of human resources and the effectiveness of our labor are lower than those of many other countries—far lower than what is needed to lift the nation to modern time. The fundamental reason is that the national educational system in the existing socio-political system does not aim at developing free and creative citizens who are empowered to be leaders. It is an education system that aims at developing people who race for trophies and quantities irrespective of value.

Our people recognize and condemn the tolerance of falsehood and degradation in the national cultural and spiritual life. These poor social conditions, coupled with rampant corruption, create new types of injustices that eat into our traditional values. The absence of transparency in all aspects of life is fertile ground for corruption and negative values. This reality has become a serious barrier to the development of a healthy and civilized society, and has created an environment of lawlessness that is conducive to mediocrity in the political system.

3. The political system is rampant with contradictions and is a barrier to the national development

The current national economic, cultural, and social conditions clearly reflect increased contradictions within and degradation of our socio-political system and government. Faced with urgent needs, it is necessary to transform the structure of our national economy and to implement an economic model that focuses on quality rather quantity.

Modern times require changes in the political system that erases barriers to renovation and economic development and promote the full and effective use of all resources. While the need for political changes has been raised by the leadership, goals, plans, and methods have not been devised for implementation. We are particularly concerned with increasing corruption in the administrative and political system; and with the dubious behavior and unethical conduct of government personnel and party cadres. This system has been increasing in size, thus aggravating further the scale of contradiction and corruption, causing ever increasing losses for the nation. This situation, coupled with errors in organization and personnel deployment, renders ineffective efforts to renovate the political system in spite of much cost and effort. Many projects are for show, with falsities in both format and content. Democracy continues to be seriously violated. Running for and election to offices of power have not been accorded true democracy. Many citizens’ rights that are spelled out in the Constitution are not allowed nor protected in daily life; of these, are the rights to free speech, free access to information, freedom to establish groups, and freedom to demonstrate.

We can state that our nation is faced with the contradiction between the people’s desire to live in a country that is “peaceful, unified, independent, democratic, and prosperous” on the one hand, and a political system that is more and more degraded and ineffective, on the other hand. This contradiction becomes more and more dangerous to the future of the nation as we face the threat from China in its design to infiltrate Vietnam.

Geographically we cannot move our country to another location far from China. Realities force us to take a turn that is decisive to our nation’s future. Being a neighbor to ambitious China that is on the way to become a world superpower, Vietnam needs to sustainably protect our independence and sovereignty; to command respect from China; and to develop a bilateral relationship that is truly for peace, friendship, cooperation and development. This objective is very critical on numerous fronts, including the protection of our islands, special economic zones, and sea and sky in the East Sea in the face of Chinese claims that have become more and more ominous. China has conducted direct military attacks and is preparing more attacks. The most dangerous front in which China has concentrated power and influence is the infiltration and/or disruption of our economic, political, and cultural life. On this front, China carries out threats and inducements at the same time, in the name of the mutual safeguard of socialism, in order to sow division between our people and our political system. It infiltrates our leadership, weakens our national unity, and lessens our capability to maintain our national security and defense. If it defeats us on this front, China will defeat us on all fronts.

We are now in a new situation in international relations as China rises to become a superpower with plans and actions that sometimes ignore international laws, conventions, and stability. Most countries in the world, with perhaps the exception of China, want Vietnam to be independent, self-governing, prosperous, and developed, with the ability to contribute to peace and stability in the region. They want Vietnam to have friendly and cooperative relations with its neighbors and the world, and to pursue mutual peace and prosperity. This new world attitude towards Vietnam is a tremendous opportunity for our country to deploy resources that have heretofore been neglected, in order to lift the nation to a position it deserves in the community of nations. To seize this opportunity and avoid the risk of isolation, the Vietnamese people and its leaders need to become involved in the struggle to preserve values that constitute the foundation of a progressive world; that is peace, democracy, freedom, protection of human rights, and protection of the environment.

III. Our petition

With the above, we earnestly present the following petition to the Congress and the Politbureau of the Vietnamese Communist Party:

1. Make transparent before the Vietnamese people and the world community the real relationship between China and Vietnam:

Provide facts and reasons to support Vietnam’s sovereignty over the islands and exclusive economic zones in the East Sea in a manner that is convincing and compliant with international laws. Affirm consistently our goodwill regarding building and preserving friendly and cooperative relations with China. State unequivocally our resolve to protect our independence, sovereignty, and integrity of our land and water. Explain the background, content, and legal validity of the message that North Vietnam’s Premier Pham Van Dong sent to China’s Premier Chu An Lai in 1958 regarding the East Sea, in order to conclusively do away with intentional misinterpretation by China.

We must make a distinction between a power group within the Chinese government that harbors unethical and illegal plans and actions against Vietnam, and the friendly attitude of the majority of Chinese people toward the Vietnamese people. We should be ever ready to be friends and trusted partners of all nations. We should have particular respect for friendly and cooperative relations with nations in Southeast Asia, major nations, and all nations who are concerned with the peaceful resolution of the competing claims in the East Sea.

2. Inform the Vietnamese people of today’s national reality

Inform the people of risks to the future of the nation. Seek unity. Assemble spiritual, mental, and physical resources to develop and protect the country. Renovate comprehensively the education and economic systems. Raise the people’s levels of consciousness, unity, and well being that are required for the protection and development of the country.

In order to do so, we need to overcome the misdirection of the national educational and economic systems caused by ideological fundamentalism. Political reforms, therefore, are a precondition for all other reforms.

3. Implement by all means citizen’s rights regarding freedom and democracy that have been defined by the Constitution:

Liberate and promote people’s desire and efforts to build and protect the nation. Take advantage of new opportunities. Respond to the challenges and needs of today’s world.

In the process of implementing the rights to freedom and democracy that are spelled out in the Constitution, it is necessary to seriously implement the rights to free speech, free publication, free expression of political views by peaceful demonstrations, free association, and transparency in all national activities.

4. Call upon all citizens, Vietnamese inside and outside of Vietnam, to support the task of collaboration, cooperation, conflict resolution, and unity:

This is to be done in the spirit of reconciliation and compassion, without any distinction as to political belief, religion, ethnicity, and social positions. All citizens shall close the page on our past differences in the interest of the national good. All citizens shall have the common goal of building and protecting the nation with all of our hearts, minds, and creativity.

5. Leaders of the Communist Party of Vietnam, the only power that exists in Vietnam, shall be totally responsible for today’s national condition

They shall commit to the national interest above all others. They shall carry the flag of democracy to push for political reforms and the liberation of the people’s potential for the task of nation building and protection. They shall push back on corruption and social degradation. They shall bring the country out of today’s weaknesses and dependencies. They shall lead the nation to sustainable development. They shall lead the nation to walk side by side with the progressive world in the interest of peace, freedom, democracy, human rights, and environmental protection.

Finally, we earnestly invite our compatriots, inside and outside of Vietnam, to support and sign this petition. By doing so with factual deeds, we Vietnamese will have demonstrated our iron will to arrest and push back plans and actions that infringe on Vietnam’s independence, self-determination, and sovereignty. By doing so, we are resolved to eradicate injustice, poverty, and backwardness in our country. By doing so, we are building and preserving the nation, and we are upholding the Vietnamese tradition of standing up for our independence. By doing so, we will be proud to stand before the people of the world and our children and grandchildren.

Seizing the opportunity to lead our nation out of danger and to build a sustainable society in peace is the sacred responsibility of all of us, the Vietnamese.

Made in Hanoi, July 10, 2011
Signature blocks are attached.



Kính gửi: Quốc hội nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam
và Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam

Chúng tôi, ký tên dưới đây, xin trân trọng gửi đến quý vị bản kiến nghị của chúng tôi trước tình hình hiện nay của Tổ quốc.

I- Độc lập, tự chủ và toàn vẹn lãnh thổ của nước ta đang bị uy hiếp, xâm phạm nghiêm trọng
1. Từ khát vọng trở thành siêu cường, với vai trò là “công xưởng thế giới” và chủ nợ lớn nhất của thế giới, dưới chiêu bài “trỗi dậy hòa bình”, Trung Quốc đang ra sức phát huy quyền lực dưới mọi hình thức, nhằm thâm nhập và lũng đoạn nhiều quốc gia trên khắp các châu lục. Một số nhà nghiên cứu trên thế giới cho rằng đến nay Trung Quốc đã vượt tất cả những gì chủ nghĩa thực dân mới làm được sau Chiến tranh thế giới II.

Thời gian gần đây, Trung Quốc đã có những bước leo thang nghiêm trọng trong việc thực hiện âm mưu độc chiếm Biển Đông với nhiều hành động bất chấp luật pháp quốc tế, ngang nhiên xâm phạm chủ quyền quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải của các quốc gia giáp Biển Đông. Trung Quốc tự ý vạch ra cái gọi là “đường chữ U 9 đoạn”, thường được gọi là “đường lưỡi bò”, chiếm hơn 80% diện tích Biển Đông, nhiều lần tuyên bố trước thế giới toàn bộ vùng “lưỡi bò” này thuộc chủ quyền không thể tranh cãi của Trung Quốc và đã liên tục tiến hành nhiều hoạt động bất hợp pháp trên Biển Đông để khẳng định yêu sách trái luật quốc tế này.

Hiện nay Trung Quốc đang ráo riết tăng cường lực lượng hải quân, chuẩn bị giàn khoan lớn, tiến hành nhiều hoạt động quân sự hoặc phi quân sự ngày càng sâu vào vùng biển các quốc gia trong vùng này, gắn liền với những hoạt động chia rẽ các nước ASEAN trong quan hệ với Trung Quốc.

2. Trên vùng Biển Đông thuộc lãnh hải và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, năm 1974 Trung Quốc đã tấn công chiếm nốt các đảo ở Hoàng Sa, năm 1988 đánh chiếm thêm 7 đảo và bãi đá thuộc quần đảo Trường Sa của ta; từ đó đến nay thường xuyên tiến hành các hoạt động uy hiếp và xâm phạm vùng biển thuộc chủ quyền của nước ta, như tự ý ra lệnh cấm đánh bắt cá trên Biển Đông, xua đuổi, bắt giữ, cướp tài sản của các tàu đánh cá trên vùng này, gây sức ép để ngăn chặn hoặc đòi hủy bỏ các hợp đồng mà các tập đoàn kinh doanh dầu khí của nước ngoài đang hợp tác với Việt Nam, liên tục cho các tàu chiến hải giám đi tuần tra như đi trên biển riêng của nước mình. Gần đây nhất, tàu Trung Quốc cắt cáp quang và thực hiện nhiều hành động phá hoại khác đối với tàu Bình Minh 02 và tàu Viking II của ta đang hoạt động trong vùng thuộc đặc quyền kinh tế của Việt Nam; đó là những bước leo thang nghiêm trọng trong các chuỗi hoạt động uy hiếp, lấn chiếm vùng biển của nước ta.

Vị trí địa lý tự nhiên, vị thế địa chính trị và địa kinh tế trong bối cảnh quốc tế hiện nay khiến cho Việt Nam bị Trung Quốc coi là chướng ngại vật trên con đường tiến ra biển phía Nam để vươn lên thành siêu cường. Bằng mọi phương tiện và nhiều thủ đoạn từ tinh vi đến trắng trợn, Trung Quốc tìm mọi cách dụ dỗ, thâm nhập, lũng đoạn, uy hiếp, can thiệp nội bộ, lấn chiếm, và đã từng dùng hành động quân sự - tất cả đều trong mưu đồ lâu dài nhằm khiến cho Việt Nam suy yếu, chịu khuất phục hay lệ thuộc vào Trung Quốc.

Về phía ta, mặc dù đã có nhiều cố gắng và nhân nhượng để bình thường hóa và phát triển quan hệ hợp tác giữa hai nước, song cho đến nay cục diện cơ bản diễn ra trong quan hệ hai nước là: Việt Nam càng nhân nhượng, Trung Quốc càng lấn tới.

3. Xem xét cục diện quan hệ hai nước, phải nhìn nhận thẳng thắn rằng Trung Quốc đã đi được những bước quan trọng trong việc thực hiện ý đồ chiến lược của họ.

Dưới đây xin điểm những nét chính:

Về kinh tế, nhập siêu của ta từ Trung Quốc mấy năm qua tăng rất nhanh (năm 2010 gấp 2,8 lần năm 2006) và từ năm 2009 xấp xỉ bằng kim ngạch xuất siêu của nước ta với toàn thế giới. Hiện nay, nước ta phải nhập khẩu từ Trung Quốc khoảng 80-90% nguyên vật liệu cho công nghiệp gia công của ta, một khối lượng khá lớn xăng dầu, điện, nguyên liệu và thiết bị cho những ngành kinh tế khác; khoảng 1/5 kim ngạch nhập khẩu từ Trung Quốc là hàng tiêu dùng, chưa kể một khối lượng tương đương như thế vào nước ta theo đường nhập lậu. Đặc biệt nghiêm trọng là trong những năm gần đây, 90% các công trình kinh tế quan trọng như các nhà máy điện, luyện kim, hóa chất, khai thác bô-xít, khai thác ti-tan... được xây dựng theo kiểu chìa khóa trao tay (EPC) rơi vào tay các nhà thầu Trung Quốc với nhiều hệ quả khôn lường. Trong khi đó Trung Quốc nhập khẩu từ nước ta chủ yếu dưới dạng vơ vét nguyên liệu, nông sản và khoáng sản, với nhiều hệ quả tàn phá môi trường. Ngoài ra còn nạn cho Trung Quốc thuê đất, thuê rừng ở vùng giáp biên giới, nạn tiền giả từ Trung Quốc tung vào. Sự yếu kém của nền kinh tế trong nước chính là mảnh đất màu mỡ cho sự xâm nhập, thậm chí có mặt chi phối, lũng đoạn về kinh tế của Trung Quốc. Chưa nói tới hệ quả khôn lường của việc Trung Quốc xây nhiều đập trên thượng nguồn hai con sông lớn chảy qua nước ta. Cũng không thể xem thường sự xâm nhập của Trung Quốc vào các nước xung quanh ta. Nếu Trung Quốc thực hiện được mưu đồ độc chiếm Biển Đông, Việt Nam coi như bị bịt đường đi ra thế giới bên ngoài.

Về chính trị, những hiện tượng thâm nhập của Trung Quốc về kinh tế kéo dài nhiều năm, có nhiều sự việc nghiêm trọng và còn đang tiếp diễn, đặt ra câu hỏi: Phía Trung Quốc đã làm gì, bàn tay của quyền lực mềm của họ đã thọc sâu đến đâu? Nạn tham nhũng tràn lan và nhiều tha hóa khác ở nước ta hiện nay có sự tham gia như thế nào của bàn tay Trung Quốc?

Lãnh đạo nước ta đã quá dè dặt, không công khai minh bạch thực trạng nghiêm trọng trong quan hệ Việt - Trung để nhân dân ta biết và có thái độ ứng phó cần thiết. Thực trạng hiện nay làm cho dân bất bình, khó hiểu lãnh đạo nước mình trong quan hệ với Trung Quốc; về phía Đảng và Nhà nước thì lúng túng, không dựa vào sức mạnh của dân; còn bè bạn quốc tế thì lo lắng, thậm chí ngại ngùng ủng hộ chính nghĩa của Việt Nam.

Về quan hệ đối ngoại Việt - Trung, cách ứng xử của phía ta gần đây nhất được thể hiện trong Thông tin báo chí chung (TTBCC) Việt Nam và Trung Quốc về cuộc gặp giữa hai thứ trưởng ngoại giao Việt Nam và Trung Quốc do Bộ Ngoại giao ta công bố ngày 26-06-2011. Thông tin này có những nội dung mập mờ, khó hiểu, gây ra nhiều điều băn khoăn, lo lắng cho dư luận trong nước và thế giới; ví dụ:

- TTBCC hoàn toàn bỏ qua không nói gì tới những hành động gây hấn của Trung Quốc, xâm phạm chủ quyền của nước ta trên Biển Đông, lại nêu “Hai bên cho rằng, quan hệ Việt - Trung phát triển lành mạnh, ổn định, đáp ứng nguyện vọng chung và lợi ích căn bản của nhân dân hai nước Việt - Trung, có lợi cho hòa bình, ổn định và phát triển của khu vực”. Nếu câu này là nhận định thực trạng quan hệ hai nước hiện nay thì nguy hiểm và không đúng với sự thực đang diễn ra ngược lại. Phương châm “16 chữ” và tinh thần “bốn tốt” do chính lãnh đạo Trung Quốc đề ra; vì vậy ta đòi lãnh đạo Trung Quốc thực hiện đúng, chứ không thể xuê xoa bằng câu “hai bên nhấn mạnh cần kiên trì đưa quan hệ đối tác theo đúng phương châm 16 chữ và tinh thần bốn tốt”

- TTBCC viết: “Hai bên khẳng định, cần tích cực thực hiện nhận thức chung của Lãnh đạo hai nước, giải quyết hòa bình các bất đồng trên biển giữa hai nước thông qua đàm phán và hiệp thương hữu nghị”. Nội dung của “nhận thức chung” này giữa lãnh đạo hai nước là gì, phía ta chưa nói rõ mà chỉ có những giải thích một chiều của phía Trung Quốc theo cách có lợi cho Trung Quốc, như người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc ngày 29-06-2011 nhấn mạnh “phía Việt Nam cần thực hiện thỏa thuận chung của lãnh đạo hai nước về giải quyết những vấn đề Biển Đông” và nói rằng “Cả hai nước chống lại sự can thiệp của các lực lượng bên ngoài vào các vấn đề Biển Đông”. Trung Quốc liên tục có những phát ngôn từ chính khách và báo chí, coi nguyên nhân những căng thẳng mới trên Biển Đông hiện nay là do ta và các nước trong khu vực khiêu khích. Trong những phát ngôn đó, không ít ý kiến cho rằng về cơ bản đã chuẩn bị xong dư luận trong nhân dân Trung Quốc cho việc đánh Việt Nam và giành lại chuỗi ngọc “liên châu” (chỉ quần đảo Trường Sa)... Cách viết mập mờ, khó hiểu của TTBCC rất bất lợi và nguy hiểm cho nước ta, kể cả trên phương diện quan hệ quốc tế có liên quan đến những nước thứ ba.

- TTBCC nêu “(Hai bên...) tăng cường định hướng đúng đắn dư luận, tránh lời nói và hành động làm tổn hại đến tình hữu nghị và lòng tin của nhân dân hai nước...”. Phía Trung Quốc dựa vào điều này để gây thêm sức ép kiềm chế dư luận nước ta trong khi báo chí Trung Quốc vẫn tiếp tục đăng những bài vu cáo, miệt thị nhân dân ta. Trước các hành vi trái luật pháp quốc tế do phía Trung Quốc gây ra trên Biển Đông, cần khẳng định việc dư luận nhân dân ta vạch ra và có những hoạt động biểu thị thái độ lên án các hành động đó, làm hậu thuẫn cho các hoạt động chính trị, ngoại giao của Nhà nước ta, không thể coi là những “lời nói và hành động làm tổn hại đến tình hữu nghị và lòng tin của nhân dân hai nước...” Nhân dân ta có truyền thống lịch sử và bản lĩnh kiên cường, thời nào cũng không tiếc sức mình chủ động tìm mọi cách xây dựng, gìn giữ, bảo vệ mối quan hệ hữu nghị với nước láng giềng này; cho đến nay không bao giờ tự mình gây hấn với Trung Quốc, mà chỉ có đứng lên chống Trung Quốc khi Tổ quốc bị xâm lược.

II- Trong khi đó tình hình đất nước lại có nhiều khó khăn và mối nguy lớn

1. Nền kinh tế nước ta đang ở trong tình trạng phát triển kém chất lượng, kém hiệu quả, và lâm vào khủng hoảng kéo dài.

Tất cả những cố gắng từ vài năm nay là tập trung “chữa cháy”, cố cứu vãn nền kinh tế ra khỏi khó khăn trước mắt, trước hết là chống lạm phát. Từ 2007 đến nay (trừ năm 2009) lạm phát liên tục ở mức 2 con số; dự báo năm 2011 vẫn là hai con số ở mức cao. Nguồn lực huy động được trong nước và từ bên ngoài cho nền kinh tế nước ta trong mấy năm qua cao chưa từng có, song hiệu quả kinh tế lại thấp kém với chỉ số ICOR (tỷ lệ nghịch với hiệu quả đầu tư) tăng nhanh, lên mức cao nhất từ trước đến nay và cũng là cao nhất trong khu vực. Nhập siêu đang ở mức cao. Thâm hụt ngân sách vượt quá ngưỡng báo động (5% GDP theo kinh nghiệm thế giới). Nền kinh tế vẫn trong tình trạng cơ cấu lạc hậu, hiệu quả kinh tế và sức cạnh tranh đều thấp, tăng trưởng chủ yếu nhờ vào vốn đầu tư, lao động trình độ thấp và khai thác đất đai, tài nguyên đến cạn kiệt. Môi trường tự nhiên bị tàn phá nghiêm trọng. Khoảng cách giàu nghèo bị nới rộng, phân phối thu nhập ngày càng trở nên bất công. Các vấn đề kinh tế lớn như: sự tích tụ / phân bổ của cải; tình hình chiếm hữu và sử dụng đất đai; trạng thái thực thi pháp luật; sự hình thành các nhóm đặc quyền, đặc lợi và các nhóm quyền lực mới, sự xuất hiện các giai tầng mới đi liền với những bất công mới..., đang diễn biến ngược lại với mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”. Kết quả cuối cùng là thu nhập danh nghĩa bình quân đầu người có tăng lên nhưng chất lượng cuộc sống xuống cấp trên nhiều mặt; sự bất an của người dân tăng lên; mức sống thực tế của phần lớn nông dân, của số đông công nhân và những người làm công ăn lương hiện nay giảm sút nhiều so với mấy năm trước.

2. Thực trạng văn hóa - xã hội của đất nước có quá nhiều mặt xuống cấp, cái mới và tiến bộ không đi kịp yêu cầu phát triển của đất nước và không đủ sức lấn át những cái hủ bại và tiêu cực; công bằng xã hội bị vi phạm nghiêm trọng, nguồn lực quý báu nhất của đất nước là con người chưa thực sự được giải phóng.

Trong nhiều vấn đề bức xúc, phải nói tới vấn đề hàng đầu là nền giáo dục của nước ta cho đến nay có nhiều mặt lạc hậu so với phần đông các nước trong khu vực, mặc dù nước ta thuộc số nước có tỷ lệ chi tiêu cho giáo dục so với thu nhập (của cả nhà nước và nhân dân) ở mức cao nhất khu vực. Nội dung, cách dạy và học, cách quản lý trong nền giáo dục của nước ta quá lạc hậu, thậm chí có nhiều sai trái. Nguồn nhân lực nước ta có trình độ giáo dục phổ cập ở mức khá cao, tỷ lệ bằng cấp các loại trên số dân và số người lao động đều ở mức cao hay rất cao so với nhiều nước có mức thu nhập tương đương. Song trên thực tế chất lượng nguồn lực con người và năng suất lao động của nước ta vẫn thua kém nhiều nước, thấp xa so với yêu cầu đưa đất nước đi lên phát triển hiện đại. Nguyên nhân cơ bản là nền giáo dục trong môi trường chính trị - xã hội hiện nay của nước ta không nhằm đào tạo ra con người tự do và sáng tạo, con người làm chủ đất nước, mà là một nền giáo dục phát triển chạy theo thành tích và số lượng.

Trong đời sống văn hóa - tinh thần của đất nước, nhân dân thấy rõ và lên án hiện tượng giả dối và tình trạng tha hóa trong lối sống và trong đạo đức xã hội. Những cái xấu này, cùng với nạn tham nhũng tạo ra những bất công mới, đồng thời làm băng hoại nhiều giá trị truyền thống của dân tộc ta. Tình trạng thiếu vắng sự công khai minh bạch trong mọi mặt của đời sống xã hội đang làm cho mảnh đất nuôi dưỡng tham nhũng và tiêu cực ngày càng màu mỡ. Thực tế này cản trở nghiêm trọng việc xây dựng một xã hội lành mạnh, văn minh, đồng thời tạo ra một môi trường xói mòn luật pháp, rất thuận lợi cho việc dung dưỡng những yếu kém của chế độ chính trị.

3. Chế độ chính trị còn nhiều bất cập, cản trở sự phát triển của đất nước:

Thực trạng kinh tế - văn hóa - xã hội hiện nay của đất nước phản ánh rõ nét sự bất cập và xuống cấp ngày càng gia tăng của hệ thống chính trị - xã hội và bộ máy nhà nước ta. Nền kinh tế nước ta đứng trước yêu cầu bức thiết phải chuyển đổi cơ cấu và mô hình phát triển (chuyển từ phát triển chủ yếu theo chiều rộng sang phát triển dựa nhiều vào các yếu tố chiều sâu) để đi vào thời kỳ phát triển bền vững với chất lượng cao hơn. Giai đoạn mới hiện nay đòi hỏi phải cải cách hệ thống chính trị để xóa bỏ mọi trở ngại, phát huy và sử dụng tốt mọi nguồn lực nhằm đổi mới và phát triển nền kinh tế. Nhiệm vụ đổi mới chính trị tuy đã được đặt ra nhưng chưa có mục tiêu, biện pháp và hành động thiết thực.

Đặc biệt nghiêm trọng là tệ quan liêu tham nhũng, tình trạng tha hóa phẩm chất, đạo đức đang tiếp tục gia tăng trong bộ máy và đội ngũ cán bộ công chức và viên chức của hệ thống chính trị và nhà nước. Bộ máy này ngày càng phình to, tình trạng bất cập và nạn tham nhũng nặng nề hơn, gây tổn thất ngày càng lớn hơn cho đất nước. Thực trạng này cùng với những sai lầm trong cơ cấu tổ chức và trong cơ cấu đội ngũ cán bộ khiến cho các nỗ lực đổi mới hệ thống chính trị không đem lại kết quả thực tế, mặc dù tốn kém nhiều tiền của, công sức. Trong những việc đã làm có quá nhiều cái phô diễn, mang tính hình thức, giả dối. Trong đời sống thực tế, nhiều quyền dân chủ của dân tiếp tục bị vi phạm nghiêm trọng. Việc ứng cử, bầu cử các cơ quan quyền lực chưa bảo đảm dân chủ thực chất. Nhiều quyền công dân đã được Hiến pháp quy định nhưng vẫn chưa trở thành hiện thực trong cuộc sống, đặc biệt là quyền tự do ngôn luận, quyền được thông tin, quyền lập hội, quyền biểu tình...

Có thể đánh giá tổng quát rằng đất nước ta đang đứng trước mâu thuẫn giữa một bên là khát vọng của dân tộc ta muốn sống trong một quốc gia “hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh”, cùng đi với trào lưu tiến bộ của cả nhân loại, và một bên là sự tha hóa và bất cập ngày càng trầm trọng của hệ thống chính trị. Mâu thuẫn nguy hiểm này đang ngày càng trở nên gay gắt do sự uy hiếp của Trung Quốc đối với nước ta và kích thích thêm khát vọng bành trướng của Trung Quốc.

Vị trí địa lý nước ta không thể chuyển dịch đi nơi khác, nên toàn bộ thực tế hiện nay buộc dân tộc ta phải tạo được bước ngoặt có ý nghĩa quyết định đối với vận mệnh của đất nước: Là nước láng giềng bên cạnh Trung Quốc đầy tham vọng đang trên đường trở thành siêu cường, Việt Nam phải bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền quốc gia, trở thành một đối tác được Trung Quốc tôn trọng, tạo ra một mối quan hệ song phương thật sự vì hòa bình, hữu nghị, hợp tác và phát triển.

Mặt trận gìn giữ lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế, biển đảo, vùng trời của nước ta trong Biển Đông đang rất nóng do các bước leo thang lấn chiếm ngày càng nghiêm trọng của Trung Quốc, thậm chí những cuộc tấn công quân sự trực tiếp đang được để ngỏ. Tuy nhiên, mặt trận nguy hiểm nhất đối với nước ta mà Trung Quốc muốn dồn quyền lực và ảnh hưởng để thực hiện, đó là: thâm nhập, lũng đoạn mọi mặt đời sống kinh tế, chính trị, văn hóa của nước ta. Đó là mặt trận vừa uy hiếp vừa dụ dỗ nước ta nhân danh cùng nhau gìn giữ ý thức hệ xã hội chủ nghĩa, gây chia rẽ giữa nhân dân ta và chế độ chính trị của đất nước, vừa lũng đoạn nội bộ lãnh đạo nước ta, làm suy yếu khối đoàn kết thống nhất của dân tộc ta, làm giảm sút khả năng gìn giữ an ninh và quốc phòng của nước ta. Đánh thắng nước ta trên mặt trận nguy hiểm nhất này, Trung Quốc sẽ đánh thắng tất cả!

Sự xuất hiện một Trung Quốc đang cố trở thành siêu cường với nhiều mưu đồ và hành động trái luật pháp quốc tế, bất chấp đạo lý, gây nhiều tác động xáo trộn thế giới, tạo ra một cục diện mới đối với nước ta trong quan hệ quốc tế: Hầu hết mọi quốc gia trên thế giới, có lẽ ngoại trừ Trung Quốc, đều mong muốn có một Việt Nam độc lập tự chủ, giàu mạnh, phát triển, có khả năng góp phần xứng đáng vào gìn giữ hòa bình và ổn định trong khu vực, thúc đẩy những mối quan hệ hữu nghị, hợp tác vì sự bình yên và phồn vinh của tất các các nước hữu quan trong khu vực và trên thế giới. Có thể nói cục diện thế giới mới này là cơ hội lớn, mở ra cho đất nước ta khả năng chưa từng có trong công cuộc phát triển và bảo vệ Tổ quốc, qua đó giành được cho nước ta vị thế quốc tế xứng đáng trong thế giới văn minh ngày nay. Để vươn lên giành thời cơ, thoát hiểm họa, cả dân tộc ta, từ người lãnh đạo, cầm quyền đến người dân thường phải dấn thân cùng với cả nhân loại tiến bộ đấu tranh cho những giá trị đang là nền tảng cho một thế giới tiến bộ, đó là hòa bình, tự do dân chủ, quyền con người, bảo vệ môi trường

III- Kiến nghị của chúng tôi

Trước tình hình đó, chúng tôi khẩn thiết kiến nghị với Quốc hội và Bộ Chính trị:
1. Công bố trước toàn thể nhân dân ta và nhân dân toàn thế giới thực trạng quan hệ Việt - Trung; nêu rõ những căn cứ phù hợp với luật pháp quốc tế, có sức thuyết phục về chủ quyền của Việt Nam đối với biển đảo ở vùng Biển Đông để làm sáng tỏ chính nghĩa của nước ta; khẳng định thiện chí trước sau như một của nước ta xây dựng, gìn giữ quan hệ hữu nghị, hợp tác láng giềng tốt với Trung Quốc, nhưng quyết tâm bảo vệ độc lập, chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ quốc gia của mình. Nhân dịp này, Nhà nước ta cần chủ động giải thích trước toàn dân và dư luận thế giới bối cảnh ra đời, nội dung thực chất và giá trị pháp lý của công hàm mà Thủ tướng Phạm Văn Đồng gửi Thủ tướng Chu Ân Lai năm 1958 về Biển Đông, để bác bỏ dứt khoát mọi xuyên tạc từ phía Trung Quốc. Chúng ta luôn phân biệt những mưu đồ và hành động phi đạo lý và trái luật pháp quốc tế của một bộ phận giới lãnh đạo Trung quốc, khác với tình cảm và thái độ thân thiện của đông đảo nhân dân Trung quốc đối với nhân dân Việt Nam. Chúng ta sẵn sàng là bạn và đối tác tin cậy của tất cả các nước, đặc biệt coi trọng quan hệ hữu nghị, hợp tác với các nước Đông Nam Á và các nước lớn, cùng với các nước có liên quan giải quyết hoà bình các vấn đề tranh chấp ở Biển Đông.

2. Trình bày rõ với toàn dân thực trạng đất nước hiện nay, thức tỉnh mọi người về những nguy cơ đang đe dọa vận mệnh của Tổ quốc
, dấy lên sự đồng lòng và quyết tâm của toàn dân đem hết sức mạnh vật chất, tinh thần, trí tuệ để bảo vệ và phát triển đất nước. Cải cách sâu sắc, toàn diện về giáo dục và kinh tế ngày càng trở thành yêu cầu cấp thiết, là kế sâu rễ bền gốc để nâng cao dân trí, dân tâm, dân sinh làm cơ sở cho quá trình tự cường dân tộc và nền tảng cho sự nghiệp bảo vệ và xây dựng đất nước. Muốn vậy, trước hết phải khắc phục tình trạng nền giáo dục và kinh tế của đất nước bị chi phối bởi ý thức hệ giáo điều. Cải cách chính trị, vì vậy, là tiền đề không thể thiếu cho những cải cách sâu rộng khác.

3. Tìm mọi cách thực hiện đầy đủ các quyền tự do, dân chủ của nhân dân đã được Hiến pháp quy định, nhằm giải phóng và phát huy ý chí và năng lực của nhân dân cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, tận dụng được cơ hội mới, đáp ứng được những đòi hỏi và thách thức mới của tình hình khu vực và thế giới hiện nay. Trong thực hiện những quyền tự do dân chủ của nhân dân đã ghi trong Hiến pháp, cần đặc biệt thực hiện nghiêm túc quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí, quyền được tự do bày tỏ thái độ chính trị thông qua các cuộc biểu tình ôn hòa, quyền lập hội, quyền đòi hỏi công khai minh bạch trong mọi lĩnh vực của cuộc sống đất nước.

4. Ra lời kêu gọi toàn thể quốc dân đồng bào, mọi người Việt Nam ở trong nước và ở nước ngoài, không phân biệt chính kiến, tôn giáo, dân tộc, địa vị xã hội, hãy cùng nhau thực hiện hòa hợp, hòa giải, đoàn kết dân tộc với lòng yêu nước, tinh thần vị tha và khoan dung. Tất cả hãy cùng nhau khép lại quá khứ, đặt lợi ích quốc gia lên trên hết, để từ nay tất cả mọi người đều một lòng một dạ cùng nắm tay nhau đứng chung trên một trận tuyến vì sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, cùng nhau dốc lòng đem hết trí tuệ, nghị lực sáng tạo và nhiệt tình yêu nước xây dựng và bảo vệ Tổ quốc của chúng ta.

5. Lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam với tính cách là đảng cầm quyền duy nhất và cũng là người chịu trách nhiệm toàn diện về tình hình đất nước hiện nay, hãy đặt lợi ích quốc gia lên trên hết, giương cao ngọn cờ dân tộc và dân chủ đẩy mạnh cuộc cải cách chính trị, giải phóng mọi tiềm năng của nhân dân cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, đẩy lùi mọi tệ nạn tham nhũng và tha hóa, đưa đất nước thoát ra khỏi tình trạng yếu kém và lệ thuộc hiện nay, chuyển sang thời kỳ phát triển bền vững, đưa dân tộc ta đồng hành với cả nhân loại tiến bộ vì hòa bình, tự do dân chủ, quyền con người, bảo vệ môi trường.

Cuối cùng, chúng tôi thiết tha mong đồng bào sống trong nước và ở nước ngoài hưởng ứng và ký tên vào bản kiến nghị này. Bằng việc đó và bằng những hành động thiết thực, mọi người Việt Nam biểu thị ý chí sắt đá của dân tộc ta, quyết ngăn chặn, đẩy lùi mọi âm mưu và hành động xâm phạm độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ nước ta, xóa bỏ bất công, nghèo nàn, lạc hậu trong nước mình, xây dựng và gìn giữ non sông đất nước xứng đáng với truyền thống vẻ vang của dân tộc, không hổ thẹn với các thế hệ mai sau và với các dân tộc khác trên thế giới.

Giành thời cơ, đưa Tổ quốc chúng ta thoát khỏi hiểm họa, phát triển bền vững trong hòa bình là trách nhiệm thiêng liêng của mọi người Việt Nam ta.

Làm tại Hà Nội, ngày 10 tháng 7 năm 2011


No comments:

Post a Comment