Sunday, September 1, 2013

NGÔN NGỮ LỆCH - Ngọc Lý




ngôn ngữ lệch 
lạc đường 
tâm ý rỗng
hồn ma xưa ẩn hiện nợ u tình 
dòng huyết lệ nhỏ giọt hoài không thắm 
nên hôm nay mắt trắng dã điêu linh


Ngôn ngữ là cách chuyển đạt ý tưởng từ con người tới con người. 

Từ ngàn xưa đến nay, người khác thú ở chỗ biết sử dụng ngôn ngữ đúng ý nghĩa của nó, để nói cùng một điều, xây dựng cùng một ý, và xã hội nhờ đó mà phát triển. 

Trong bất cứ xã hội nào của con người, từ thuở sơ khai, cách sử dụng ngôn ngữ chính xác đã là điều quan trọng bậc nhất trong việc định hướng cho xã hội ấy. 

Phương Đông, Khổng Tử có thuyết Chính danh, định nghĩa đúng điều muốn nói. 

Phương Tây, Wittgenstein viết Tractatus Logico-Philosophicus, đi tìm đúng luận lý của ngôn ngữ. 

Ngày nay, tại bất kỳ một xứ văn minh tiến bộ nào, khi giao tiếp, con người có những hợp đồng, trong đó, ngôn ngữ dùng đúng nghĩa đóng vai trò quan trọng bậc nhất. Một hợp đồng ký kết giữa hai nhóm phải nói lên đúng điều được thỏa thuận. Nhờ những điều viết trên giấy trắng mực đen, rõ ràng đúng nghĩa, mà sau này, ai nuốt lời, ai phản bội, ai vi phạm lời hứa, sẽ rõ ràng ràng, và luật pháp theo đó mà xử. 

Trong ngũ thường của Khổng giáo, đó là Tín và Nghĩa. 

Tại sao trong xã hội hôm nay, có những nơi mà cả quốc gia dân tộc trên 90 triệu người, vẫn bị còng tay bịt mắt để nghe theo những điều hoàn toàn không đúng với ý nghĩa của ngôn ngữ đã được sử dụng? 

Thế nào là Tự Do? Có phải là bị tra khảo, bắt bớ vô lối khi viết về niềm tin tín ngưỡng của mình chăng? 

Thế nào là Độc Lập? Có phải là tôn xưng Các Mác, Stalin, Lenin của Nga, Mao Trạch Đông của Trung Cộng, thay cho đường hướng dân tộc của Hùng, Thục, Khúc, Ngô, Đinh, Lý, Lê, Trần, Nguyễn,… chăng? 

Thế nào là Bình Đẳng? Có phải kẻ quyền thế thì tham những đô la, con cái đứa thì nghiện ma túy, đứa thì cho đi học ngoại quốc, trong khi đa số dân đen đau khổ, thiếu thốn, thiệt thòi? 

Thế nào là Nhân Quyền? Có phải con người bị buôn bán trên mạng toàn thế giới, làm tôi mọi hay nô lệ tình dục cho khắp thế gian? 

Thế nào là Dân Quyền? Có phải người dân hễ ai khiếu kiện thì bị bắt giam, hà hiếp, ai lên tiếng thì bị vu cáo, bôi nhọ, thậm chí bị giam cầm không xét xử? 

Thế nào là Dân Chủ? Có chuyện nghịch lý buồn cười là người ta nói “Dân Chủ” trong một xã hội độc đảng toàn trị hay không? 

Trong một xã hội mà những vị “Tiến Sĩ” đại diện cho chính quyền, dùng sai định nghĩa của những từ ngữ rất phổ quát trên toàn thế giới như đã nêu trên, thì xã hội đó đứng ở đâu trong mức tiến bộ của thế giới? 

Ngày 2 tháng 9 tại Việt Nam dưới sự thống trị của Cộng Sản, người ta xôn xao chào mừng cái gọi là “Quốc Khánh” cho một nước “Xã Hội Chủ Nghĩa” Việt Nam. 

Trường kỳ chống thực dân Pháp là công lao ý chỉ của mọi người Việt, khởi từ Phan Đình Phùng, Cao Thắng, Vua Duy Tân, Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu,…, với bao lòng quyết mang lại độc lập cho dân Viêt. Chính sự tranh đấu của toàn dân Việt Nam gồm mọi thành phần từ nhiều đảng phái đã khiến quyền Độc Lập Tự Chủ được Nhật trao vào tay Chính Phủ Trần Trọng Kim, năm 1945. 
Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản núp dưới chiêu bài Việt Minh, đánh lừa bao người Việt yêu nước, để thiểu số cán bộ Cộng sản nòng cốt lợi dụng đa số dân Việt, cướp chính quyền trong cái gọi là “cách mạng tháng tám”. 

Ngày 2 tháng 9 năm 1945 là ngày Hồ Chí Minh đọc Tuyên Ngôn Độc Lập cho nước VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA, sau khi cướp chính quyền từ tay chính phủ Trần Trọng Kim và buộc Vua Bảo Đại thoái vi. 

Trong cùng một giai đoạn, Hồ Chí Minh và nhóm tay sai Cộng sản Nga Tàu núp trong bóng tối không ngừng ra tay giết hại các nhân kiệt Việt Nam yêu nước chân chính, như Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm, Huỳnh Phú Sổ, Lý Đông A, nhóm Tự Lực Văn Đoàn, và rất nhiều án mạng trong bóng tối với những người Việt theo Việt Nam Quốc Dân Đảng, để mang lại sự độc quyền toàn trị cho đảng Cộng Sản. 

Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam chỉ mới có từ 1976, sau khi Cộng Sản thôn tính toàn bộ Bắc và Nam Việt Nam. 

Nếu định nghĩa Quốc Khánh là ngày mở nước, thì nước Việt đã được khai sinh từ thời Quốc Tổ Hùng Vương, hàng năm dân Việt vẫn nhớ ơn Quốc Tổ vào ngày 10 tháng 3 Âm Lịch. 

Chỉ những người dạy con “tiếng đầu đời con gọi Xít Ta Lin” mới ngộ nhận nước Việt mở nước bằng cái tên Xã Hội Chủ Nghĩa mà thôi. 

Để góp phần cho sự ghi nhớ ngày 2 tháng 9, ngày toàn dân Việt cùng hân hoan với Bản Tuyên Ngôn Độc Lập, xin được chép lại vài câu trong Bản Tuyên Ngôn: 


Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hoá cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sốngquyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc
Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do độc lập. 

Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy
(Trích bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Việt Nam, ngày 2 tháng 9 năm 1945) 



Ngày 11/11/1945, Hồ Chí Minh đã tuyên bố “Giải tán Đảng Cộng Sản”. [1] 

Năm 1946, một Quốc Hội với đại diện của tất cả mọi đảng phái Việt đã sọan Hiến Pháp 1946, trao quyền tối thượng vào tay Người Dân Việt. Đảng Cộng Sản không hề có chỗ đứng trong Hiến Pháp này. 

Chính tinh thần toàn dân gồm mọi đảng phái này đã đưa đến chiến thắng Điện Biên Phủ, với niềm tin xây dựng một nước VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA. 

Cho đến hôm nay, 2013, dân Tộc Việt Nam cần được khẳng định lần nữa các quyền: Bình Đẳng Tự Do -Hạnh Phúc, trong tinh thần Dân Chủ - Đa nguyên - Đa đảng, theo đúng tinh thần Tuyên Ngôn Độc Lập, đạt đến từ xương máu bao anh hùng liệt sĩ hiện đang là hồn thiêng sông núi. 

Hãy đọc lại Bản Tuyên Ngôn Độc Lập. 

Hãy trân trọng sự hy sinh của ông cha chúng ta, và đừng phụ lòng hy sinh ấy. 

Xin hãy tra tự điển, hiểu rõ đúng định nghĩa của các từ ngữ được sử dụng, và xin hãy xem lại lịch sử, xem ai là kẻ đã nuốt lời, lợi dụng lòng tin của dân tộc để trắng trợn phản bội lòng tin ấy. 
Nghĩa tử là nghĩa tận. 

Triệu triệu người Việt đã bỏ mình vì lòng tin vào các chữ Độc Lập, Tự Do, Dân Chủ. 

Triệu triệu hồn anh linh tử sĩ đã thành hồn thiêng sông núi. 

Hãy trân trọng máu xương Việt. 

Máu xương là sự sống, tinh khí của một giống nòi linh hiển. 

Người Việt sống chết vì niềm tin, tình yêu đất nước. 

Những tráo trở, lừa dối, phản bội, bán cha mẹ tổ tiên dân tộc đất nước, sẽ không thể tồn tại lâu dài. 

Hãy trở lại với Hiến Pháp 1946, xóa Điều 4 do Cộng Sản Việt Nam vượt quyền Dân Tộc Việt mà tùy tiện thêm vào năm 1992 để dành đặc quyền đặc lợi cho bè lũ 3 triệu đảng viên tham nhũng, làm suy sụp đất nước. Sau 69 năm Đảng Cộng Sản tự tung tự tác đã khiến dân tộc lầm than đói khổ, nhà đất bị Đảng Cộng Sản tước đoạt, sức lao động bị Đảng Cộng Sản bóc lột, nông dân không có cơm ăn, công nhân không đủ lương sống, không có cả ngân quỹ cho giáo dục và y tế. 

Tai hại hơn nữa, những sự thật dấu kín từ 1958 về việc Phạm Văn Đồng ký giấy dâng đất, dâng biển cho Trung Cộng ngày nay đã được lột trần trong một thực tế vô cùng bi thương: Trung Cộng ngang nhiên chiếm biển, chiếm đất của Việt Nam, ngang tàng bắt giết và hiếp đáp ngư dân Việt ngay trên vùng biển Đông của Bố Rồng Lạc Long Quân . 

Bài học cũ chưa khô máu lệ, bài học mới đã lại rành rành trước mắt : Nguyễn Tấn Dũng và bè lũ tay sai Cộng Sản hôm nay ký kết cho phép Trung Cộng tràn vào Tây Nguyên, với danh nghĩa khai thác bauxite, nhưng sự thực đã mang trên 50 vạn quân Tàu tràn sang vùng cao nguyên của Mẹ Tiên Âu Cơ, phá hoại đất đai sông núi Việt và mang kế “tàm thực ” ngang nhiên xâm lăng Việt trước sự chứng thực của toàn thế giới . 

Điều đau xót nhất, là giới trí thức - thành phần tinh hoa ưu tú nhất của dân Việt, từ ngàn xưa vẫn được xem là nguồn tinh khí của giống nòi - bị Đảng Cộng Sản thẳng tay trù dập, giết hại, cầm tù, hay giam lỏng để triệt hạ mọi tư tưởng độc lập nhằm mang lại phồn vinh cho dân tộc mà đi ngược với triết thuyết Mác-Lê Nin-Mao đang được Đảng Cộng Sản dùng như chiêu bài bảo kê cho lòng tham quyền lợi không đáy của Đảng và Nhà Nước Xã Hội Chủ Nghĩa. Để đến nỗi ngày hôm nay, khi chen chân với thế giới trong nền kinh tế tri thức, Việt Nam phải gục mặt cúi đầu trong tủi nhục vì thiếu hẳn tầng lớp sĩ phu có kiến thức và đạo đức trong vai trò hướng dẫn và phục vụ dân tộc. 

Hãy giải tán Đảng Cộng Sản, như Hồ Chí Minh đã tuyên bố với toàn dân ngày 11/11/1945.[1] 
Hãy trở về với truyền thống Trọng Nhân, Trọng Dân, Hiếu Hòa, Phát Triển của văn hóa nông nghiệp Lạc Việt, hãy từ bỏ các thói bạo hành của giống du mục phương Bắc hay phương Tây. 

Hãy xây dựng một nền Độc Lập với Tư Tưởng Việt, một nền Tự Do cho mỗi con người Việt, 
dựa trên căn bản Duy DânDuy Nhân, của Cha Ông Việt. 

Quốc Tổ Hùng Vương đã khai sinh cho một giòng Lạc Việt từ 4892 năm trước. Ngày Quốc Khánh phải là ngày Giỗ Tổ 10 tháng 3 Âm Lịch, quyết không phải ngày các đứa con lạc lối gọi Xít Ta Lin là tổ. 

Hãy trở lại và giữ cho vững nền Độc Lập của Lạc Việt ấy. 


quá khứ hoa hèn vọng tương lai cỏ nội 
gió đông tây lồng lộng cánh đồng nam 
nằm sát xuống áp tai lên ngực đất 
nghe ngàn năm văng vẳng nhịp trống đồng



Ngọc Lý 

_______________ 


[1] http://www.cpv.org.vn/cpv/Modules/Ne...63&cn_id=97203 
Thông cáo Đảng Cộng sản Đông Dương tự ý giải tán, ngày 11-11-1945 
Văn kiện Đảng toàn tập 
Tập 8 (1945-1947)
 

10:44 | 26/05/2003 
1- Cǎn cứ vào điều kiện lịch sử, tình hình thế giới và hoàn cảnh trong nước, nhận rằng lúc này chính là cơ hội nghìn nǎm có một cho nước Việt Nam giành quyền hoàn toàn độc lập; 
2- Xét rằng: muốn hoàn thành nhiệm vụ dân tộc giải phóng vĩ đại ấy, sự đoàn kết nhất trí của toàn dân không phân biệt giai cấp, đảng phái là một điều kiện cốt yếu; 
3- Để tỏ rằng: những đảng viên cộng sản là những chiến sĩ tiền phong của dân tộc, bao giờ cũng hy sinh tận tụy vì sự nghiệp giải phóng của toàn dân, sẵn sàng đặt quyền lợi quốc gia lên trên quyền lợi của giai cấp, hy sinh quyền lợi riêng của đảng phái cho quyền lợi chung của dân tộc; 
4- Để phá tan tất cả những điều hiểu lầm ở ngoài nước và ở trong nước có thể trở ngại cho tiền đồ giải phóng của nước nhà. 
Ban Chấp hành Trung ương 
Đảng Cộng sản Đông Dương 
họp ngày 11 tháng 11 nǎm 1945, nghị quyết tự động giải tán Đảng Cộng sản Đông Dương. 
Những tín đồ của chủ nghĩa cộng sản muốn tiến hành việc nghiên cứu chủ nghĩa sẽ gia nhập "Hội nghiên cứu chủ nghĩa Mác ở Đông Dương". 

Ban chấp hành Trung ương 
Đảng Cộng sản Đông Dương



No comments:

Post a Comment